Chương 1320: Tiên thú Ấu Côn sản sinh! Cô nương Yên thị thầm hứa hẹn (2)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 2 lượt đọc

Chương 1320: Tiên thú Ấu Côn sản sinh! Cô nương Yên thị thầm hứa hẹn (2)

“Các thuế nước ở các hạng mục nhỏ, tổng tính khoảng 120 vạn càn kim.”

Vương Thủ Triết không cần lấy sổ sách, cứ hạ bút thành văn tung ra một chuỗi số, sau đó tổng kết nói: “Năm ngoái, Lũng Tả quận phải nộp tổng cộng thuế nước khoảng 1700 vạn càn kim.”

Thái Sử An Khang chấn kinh nhìn Vương Thủ Triết.

Tuy tên này không hoàn toàn đoán chuẩn con số nhưng tổng ngạch ở các phương diện lại không lệch quá lớn! Nếu không phải Thái Sử An Khang ông ta là quận thủ, e là thật sự không thể biết số liệu này.

“Quận thủ đại nhân, trong này có gần 300 vạn thuế nước là do các sản nghiệp liên minh thông hôn Vương thị và sản nghiệp như Thủ Đạt thương hội trực tiếp hoặc gián tiếp cống hiến…Đại nhân, thu thuế như vậy, ngài còn bảo ta nghĩ cách tăng năm phần?”

Thái Sử An Khang đỏ mặt, trừng Vương Thủ Triết: “Bản quận thủ chẳng phải cũng không có cách sao? Lũng Tả quận là quận mới khai thác, nội tình ắt không bằng mấy quận cũ khác. Nếu không, ta cũng không cần ngóng trông đợi ngươi về thương lượng chuyện này.”

“Khóc chưa?” Vương Thủ Triết hỏi.

“Gì?” Thái Sử An Khang nóng mặt.

Thấy dáng vẻ ngốc nghếch của ông ta, Vương Thủ Triết hơi bất đắc dĩ: “Ý của ta là ngài từng tới chỗ bệ hạ khóc chưa? Ít nhất, có dâng tấu chương khóc lóc không?”

“Không có…Vừa xảy ra chuyện này, ta đã muốn tìm ngươi. Ai ngờ ngươi lại đi ngoại vực lâu như thế?” Thái Sử An Khang oán giận nói: “Thủ Triết à, rốt cuộc ngươi với bệ hạ sao vậy? Ngài ấy lại đưa ra đề khó như này cho ngươi?”

“Vậy thì đi khóc đi.” Vương Thủ Triết vừa uống trà vừa thản nhiên nói: “Đến kinh thành khóc, quan hệ nhân mạch hễ có thể dùng được đều dùng, cầu tình xin bệ hạ thu hồi thành mệnh.”

“Thủ Triết ngươi chắc chắn làm như vậy có thể khiến bệ hạ thu hồi thành mệnh? Tuy rất mất mặt nhưng nếu thật sự có thể thành…” Thái Sử An Khang do dự nói.

“Theo ta hiểu về tính cách của bệ hạ, ngài ấy không thể thu hồi thành mệnh. Ngài khóc càng dữ, quấy càng to, ngài ấy sẽ càng vui sướng, càng đắc ý.” Vương Thủ Triết nhàn nhã đáp.

“Vậy ngươi còn bảo ta đi ném thể diện?” Thái Sử An Khang có kích động muốn đánh người: “Thủ Triết ơi Thủ Triết, Thái Sử An Khang ta cũng cần thể diện.”

“Quận thủ đừng lo, nghe ta nói rõ.” Vương Thủ Triết buông chén trà xuống, nói tỉ mỉ một phen.

Ánh mắt của Thái Sử An Khang dần sáng lên, vỗ đùi: “Sao ta lại không nghĩ ra những điều này chứ?”

Sau đó mấy ngày.

Đám người Vương thị vẫn tận lực chiêu đãi Lũng Tả Yên thị, trưởng lão của Vương thị phụ trách chiêu đãi trưởng lão Yên thị, người trẻ thì phụ trách chiêu đãi người trẻ Yên thị. Bọn họ dẫn một đám thiếu niên Yên thị từ Bình An trấn chơi tới Tân An trấn, lại từ Tân An trấn chơi tới vùng ngoại vực mới khai hoang.

Những nơi này, mỗi một nơi đều thể hiện phong mạo khác nhau của Vương thị khiến nhiều người trẻ vừa chấn kinh vừa cảm thấy bội phục không thôi.

Dần dần, cuối cùng họ cũng hiểu tại sao Vương thị rõ ràng vẫn chỉ là thế gia Lục phẩm, nhưng ngay cả Yên thị Ngũ phẩm bọn họ cũng phải cầu tới cửa.

Sầu lo của các hài tử ít, có thể tận tình hưởng thụ và lãnh hội phong thái của Vương thị, nhưng Vu Phi lão tổ, Phi Hồng lão tổ của Yên thị lại có áp lực rất lớn.

Cảm nhận được nội tình và sự cường thịnh bất phàm của Vương thị, bọn họ năm lần bảy lượt ý đồ cầu kiến Vương Thủ Triết nhưng hết lần này tới lần khác đều bị đùn đẩy và khước từ.

Trong căn phòng lầu các xa hoa dùng để chiêu đãi khách quý của Vương thị.

Cửa sổ thủy tinh chạm đất trong suốt sạch sẽ, tầm nhìn tốt, xuyên thấu qua cửa sổ thủy tinh có thể thu hết phong quang ven hồ Châu Vi vào mắt, cực kỳ vui tai vui mắt.

Nhưng lúc này, Vu Phi lão tổ và Phi Hồng gia chủ ở cùng nhau lại không có chút tâm trạng thưởng thức mỹ cảnh.

Sắc mặt của hai người họ đều rầu rỉ, tựa như tâm sự trùng trùng.

“Lão tổ tông.” Trong ánh mắt của Yên Phi Hồng lộ vẻ sốt ruột, chắp tay nói: “Thủ Triết gia chủ nhiều lần từ chối gặp mặt, e là không muốn giúp Yên thị chúng ta, chi bằng chúng ta nghĩ cách khác…Đừng treo cổ trên một cây.”

“Cách khác?” Vu Phi lão tổ thở dài, vẻ u ám giữa my vũ tựa như càng rõ rệt hơn: “Bây giờ Vương thị và Tiền thị hình thành quan hệ thông hôn, đôi bên dìu đỡ lẫn nhau, gần như một tay che trời ở Lũng Tả quận. Yên thị chúng ta muốn duy trì thể diện của Tử Phủ thế gia ở Lũng Tả quận, tuyệt đối không tránh khỏi hai nhà Vương Tiền.”

“Hơn nữa, Thái Sử An Khang từng âm thầm tiết lộ, bảo chúng ta đừng tưởng bây giờ Vương thị mới chỉ là thế gia Lục phẩm mà xem thường. Vương thị bây giờ, nửa sáng nửa tối ẩn giấu một con Nguyên Thủy Thanh long thất giai và che giấu một hình nộm chiến đấu Tử Phủ cảnh sơ kỳ.”

“Nếu vào thời khắc mấu chốt, cộng thêm Hỏa Hồ lão tổ giúp đỡ, chiến lực Tử Phủ cảnh của Vương thị có thể đạt tới ba người! Cộng thêm Ly Dao đại thiên kiêu, Tông An đại thiên kiêu, tổng chiến lực của gia tộc Vương thị đã không kém gì so với thế gia Tứ phẩm bình thường!”

“Hình nộm Tử Phủ cảnh?” Tinh thần của Yên Phi Hồng kinh ngạc một phen, khó tin nói: “Vật này thông thường có tiền cũng khó mua được nhỉ? Cho dù có bán, thế nào cũng phải năm sáu ngàn vạn càn kim. thứ này đáng tiền hơn cả lão tổ Tử Phủ cảnh…”

“Tám ngàn vạn! Nghe nói là An quận vương và An quận vương phi âm thầm làm mối, tốn tám ngàn vạn mua một con từ Công Dã thị.”

Tám ngàn vạn!

Đây là con số đáng sợ cỡ nào, đã đủ bồi dưỡng hai tu sĩ Tử Phủ cảnh từ đầu tới cuối, còn dư nữa. Số tiền này, đối với Lũng Tả Yên thị bây giờ mà nói chính là con số trên trời.