Chương 1332: Vương Thủ Triết! Trẫm và ngươi không đội trời chung (5)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 1332: Vương Thủ Triết! Trẫm và ngươi không đội trời chung (5)

Khác với sĩ binh tuần tra mặc huyền giáp đồng phục, y phục bọn họ mặc trên người rõ ràng đều là đồ của mình, tốp năm tốp ba, khoongn thành hệ thống. Nhưng khí tức trên người họ lại cực kỳ cường thịnh, tu vi Linh Đài cảnh xem như là thấp rồi, Thiên Nhân cảnh cũng chẳng có gì lạ.

Thậm chí, ngay cả cường giả Tử Phủ cảnh có địa vị tôn kính trong Đại Càn, hiếm có thể gặp được, ở đây cũng có thể nhìn thấy thường xuyên.

Có người tụ tập ở cửa doanh địa, từ trong nhẫn trữ vật móc ra đầu của yêu ma, đối hoái công huân, có người ở cửa quân khố, dùng công huân đổi phần thưởng, cũng có người bị thương, đang đi tới đan phòng trong doanh địa.

Bọn họ không thuộc chính phủ Đại Càn, mà là tu sĩ Huyền Vũ tự phát tới tham chiến, có thể dựa vào yêu ma giết được đổi thưởng. Mà tốp người có số lượng nhiều nhất trong bọn họ chính là tới từ thánh địa Lăng Vân.

Nhiều năm như vậy, thánh địa Lăng Vân có thể chế hành qua lại với hoàng thất Đại Càn, lại cùng tồn tại. Không chỉ dựa vào một đại năng Lăng Hư cảnh trấn áp, còn có vô số đệ tử thánh địa Lăng Vân, dùng thực lực và máu tươi đổi lấy công huân vô thượng.

Trên chiến trường tương tranh với yêu ma ngoại vực, bên hi sinh máu tươi nhiều nhất, bỏ ra cái giá thảm khốc nhất, ngoại trừ quân Đại Càn chính là thánh địa Lăng Vân.

Bất luận thuộc về một cỗ thế lực kia, thuộc về một quốc gia nào đó, trên chiến trường ngoại vực, bọn họ chính là chiến hữu, là đồng bào, là người bảo vệ cho nền văn minh chung của nhân loại.

Đương nhiên, là người ắt có lòng riêng.

Dù sao thì mọi người cũng thuộc các thế lực khác nhau, đồng thời cùng chế ngự ngoại địch, trong âm thầm, dĩ nhiên cũng không khỏi lục đục, ngươi lừa ta gạt. Đây là điều không nơi nào tránh khỏi.

Năm xưa, Nguyên Thủy nhất mạch của Lũng Tả Tử Phủ Học Cung, đệ tử thân truyền của Nguyên Thủy thượng nhân Chu Dư Hàng chính là bị đệ tử của m Sát Tông ám toán khi đối địch, suýt chút chết trên chiến trường. Cho tới nay, thương thế của hắn vẫn chưa thể hoàn toàn hồi phục, vẫn đang bế quan trong Nguyên Thủy Thiên Hồ trị thương.

Đương nhiên, sau này Băng Lan thượng nhân và Trường Xuân thượng nhân đã đích thân tới chiến trường, cũng đòi công đạo về cho hắn, khiến đối phương bỏ ra cái giá thảm khốc.

Trong vô số năm, chuyện như vậy cũng thi thoảng xảy ra trên chiến trường ngoại vực. Nhưng vì cường địch ở bên, lại có cường giả đỉnh cấp nhất của nền văn minh nhân loại tọa trấn chiến trường, cho dù là người lòng đầy toan tính cũng phải thu liễm, sẽ không làm chuyện quá đáng.

Dù sao thì, khi xưa thành lập liên minh đã có điều ước, bất luận là ai, dám phá hoại sự ổn định và đoàn kết của liên minh nhân loại, giết không tha!

Trên chiến trường chém giết thảm thiết này, Đại Càn, tuy không phải mạnh nhất nhưng cũng là một cột đình bát phương, chống đỡ một phương an ổn, chống đỡ một vùng trời trong cả nền văn minh nhân loại.

Trong doanh địa Đại Càn, ngoài một căn lều trại treo cờ nào đó.

Bốn sĩ binh huyền giáp đang thủ ở cửa lều trại, ánh mắt sắc lẹm, khí tức trên người cuồn cuộn lẫm liệt, cho dù là trong doanh địa cũng luôn giữ trạng thái cảnh giác.

Lúc này, ở phía xa bỗng có một đoàn người ngựa mau chóng đuổi tới.

Trên người những người này đều mặc khải giáp huyền sắc dày nặng, khí thế tiêu sát, giáp trụ nhiễm máu, trên người còn lan tràn ra huyết khí chưa tiêu tán hoàn toàn. Trên người không ít người trong số họ còn mang theo thương thế thảm khốc.

Rất rõ ràng, bọn họ vừa từ chiến trường tới.

So với sĩ binh bình thường, khí thế trên người họ càng thêm bàng bạc, giáp trụ trên người cũng dày nặng hơn, hoàn mỹ hơn, khí tức tỏa ra càng huyền ảo bàng bạc, hiển nhiên không phải sĩ binh bình thường.

Trên giáp trụ của thanh niên dẫn đầu chính là hoa văn Thương Long màu vàng tối, chứng tỏ xuất thân hoàng thất, thân phận cao quý.

Thanh niên này chính là một trong các chuẩn đế tử có địa vị như mặt trời ban trưa ở Đại Càn, Khang quận vương Ngô Thừa Tự.

Bên cạnh ông ta còn có một thanh niên không mặc giáp trụ, chính là Công Dương Sách theo Khang quận vương xuất chinh.

Sắc mặt của ông ta có hơi tái nhợt, một thân bạch y đẫm máu, gần như đã bị nhuộm thành màu đỏ tối, nhưng không phải là máu của ông ta, mà là máu của yêu ma.

Suốt chặng đường, hai người còn đang hưng phấn đàm luận gì đó.

Tuy trong quá trình trận này có nhiều khó khăn, thiệt hại cũng rất lớn nhưng kết quả cuối cùng vẫn là thắng cực kỳ đẹp. Dựa vào chiến công lần này, hai người đều có thể có được không ít lợi ích.

Phải biết, đồ tốt có thể đổi được từ công huân không phải đều do Đại Càn cung cấp, trong đó còn có không ít đồ tốt tới từ Hàn Nguyệt Tiên Triều và bên Xích Nguyệt Ma Triều.

“Tham kiến quận vương. Tham kiến Huyền Miểu thượng nhân.”

Thủ vệ ở cửa doanh trại đơ mắt, vội vàng cúi đầu hành quan lễ, vẻ mặt kính nể.

“Miễn lễ.”