Chương 1333: Vương Thủ Triết! Trẫm và ngươi không đội trời chung (6)
Khang quận vương xua tay, thuận tay xua tán thân binh phía sau, cho bọn họ nghỉ ngơi hoặc trị thương, lại từ biệt Công Dương Sách, cho hắn trở về nghỉ ngơi, lúc này mới vén màn đi vào doanh trại.
Đây là doanh trại của riêng ông ta.
Khó khăn lắm mới đánh được một trận đại thắng, đến đây, ông ta mới coi như là hoàn toàn thả lỏng.
Trong lều, còn có một thanh niên mặc trường bào văn sĩ đang ngồi sau bàn, cúi đầu viết gì đó.
Thấy Khang quận vương tiến vào, ông ta đứng dậy hành lễ với người kia, cười nói: “Điện hạ, cung chúc khải hoàn. lần này ngài đã thể hiện bộ mặt của Đại Càn chúng ta. Ta nghe nói, ngay cả bên Tiên Triều cũng có không ít người đang theo dõi ngài.”
“Thập tứ thúc gia, ngài đừng trêu ta.”
Khang quận vương cởi mũ giáp, chỉnh sửa dung mạo, lúc này mới ngồi xuống đối diện với thanh niên văn sĩ kia, cười đáp: “Chút công tích này của ta, đặt ở Đại Càn còn coi là xuất sắc nhưng so với tuấn kiệt lợi hại nhất bên Tiên Triều kia lại kém rất nhiều.”
Thanh niên văn sĩ này tên Triệu Chí Khôn, chính là đích mạch tử đệ của Triệu thị Đại Càn Nhị phẩm, cũng là một trong những Thần Thông chủng của Triệu thị đời này. Đừng thấy ông ta mang dáng vẻ thanh niên, tuổi tác thực tế đã hơn ba trăm, luận về vai vế, ông ta còn cao hơn Khang quận vương hai bậc.
Vương phi Triệu Tĩnh Di của Khang quận vương chính là cháu gái của đích thân Triệu Chí Khôn.
Lần này Khang quận vương đánh thắng trận lớn, người còn chưa về, tin đã từ tiền tuyến truyền về. Triệu Chí Khôn là phụ tá của Khang quận vương, dĩ nhiên không thể không biết tin này.
“Ta đang viết tấu biểu, dâng thư triều đình thỉnh công cho ngài.” Triệu Chí Khôn cũng ngồi lại, cầm bức tấu biểu đang viết bên tay cười nói: “Dựa vào trận đại thắng này, lý lịch của ngài trên mảng quân công đã cực kỳ đẹp rồi. Ta nghĩ, từ nay về sau, có lẽ không ai có thể nghi ngờ năng lực của điện hạ ở phương diện này nữa. Những thân vương dựa vào quân công khởi nghiệp trong nội bộ hoàng thất kia, độ nhận định đối với ngài cũng sẽ cao hơn, sau này muốn nhận được sự ủng hộ của bọn họ cũng sẽ dễ dàng hơn.”
Khang quận vương gật đầu: “Không tệ. Trận này thắng rất đẹp. Cũng không uổng ta cố tình nhờ Công Dương hiền đệ chạy tới Hàn Nguyệt Tiên Triều, tìm người luyện chế Đãng Phách Chung cho ta.”
Trên thực tế, cũng nhờ có Đãng Phách Chung, lần này mới có thể thắng đẹp như vậy. Nếu không, chỉ dựa vào bản lĩnh vốn có của ông ta, tuy rằng chưa chắc sẽ thua nhưng muốn thắng đẹp như vậy lại rất khó.
Trong lúc nói chuyện, Triệu Chí Khôn lại rút ra một bức thư dùng da thú gói lại trong đống văn thư trên bàn, đưa cho Khang quận vương: “Đúng rồi, ở đây có một bức gia thư, là Tĩnh Di gửi tới. Nghe ý của gia bộc gửi thư, hình như bức gia thư này rất quan trọng, cũng không biết là chuyện gì.”
Khang quận vương nhận thư, xé ra đọc, biểu cảm lập tức thay đổi.
“Điện hạ, sao vậy?” Triệu Chí Khôn có hơi nghi hoặc.
Khang quận vương nhíu mày không nói, cầm thư tiếp tục đọc. Cho tới khi đọc hết toàn bộ bức thư, lại xem đi xem lại nội dung bức thư mấy lần, tỉ mỉ nghiền ngẫm.
Thấy phản ứng này của Khang quận vương, trong lòng Triệu Chí Khôn sinh ra ngờ vực nhưng lại không dám quấy rầy, chỉ đành lặng lẽ chờ đợi.
Qua một lúc, Khang quận vương mới thở dài, đưa thư trong tay cho Triệu Chí Khôn, bản thân ông ta tiện tay cầm một bình rượu bên trên, rót cho mình một ly, một hơi uống sạch.
Trong lòng Triệu Chí Khôn nảy sinh nghi hoặc, động tác trên tay lại không chậm, lập tức mở thư ra xem.
Ngay sau đó, sắc mặt ông ta cũng thay đổi.
“Ngô Anh Tề này…Trước đây, ngài vì nhận được sự ủng hộ của ông ta đã nhẫn nhịn ông ta đủ điều, nhiều lần ông ta không nể mặt ngài, ngài cũng không so đo với ông ta, ông ta lại còn không biết tốt xấu như vậy!” Triệu Chí Khôn đen mặt, trong ánh mắt rộ lên một tia lãnh ý: “Chuyện này không thể bỏ qua được.”
“Dù sao hoàng thúc cũng là trưởng tử của Lục gia gia, chính là người bổn quận vương không thể làm gì được. Ông ta đoán được điểm này mới không kiêng dè như vậy.” Khang quận vương đặt chén rượu xuống, sắc mặt cũng không phải tốt lắm: “May mà bệ hạ lão tổ tông vẫn thiên về phía chúng ta, lập tức hạ chỉ trấn an, còn phong Tĩnh Di thành quận vương phi Nhị phẩm, cũng coi như là cứu vớt chút thể diện của chúng ta. Hơn nữa, dù sao hoàng thúc cũng xuất thân đích mạch, cho dù không ủng hộ ta, cũng sẽ không ủng hộ Ngô Minh Viễn, nếu không đừng nói là Đức Hinh lão tổ tông, chỉ riêng cửa ải Lục gia gia cũng không qua được.”
“Điện hạ, lẽ nào ngài định cứ mặc kệ như vậy?” Triệu Chí Khôn nhìn Khang quận vương.”
“Đương nhiên không thể mặc kệ như vậy.” Khang quận vương rũ mắt, đáy mắt thâm thúy lộ ra từng tia lạnh lẽo: “Ta không làm gì được hoàng thúc không có nghĩa không giải quyết được người khác.”