Chương 1346: Gia chủ hội sư chủ mạch! Đại đế phi giấm (1)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 2 lượt đọc

Chương 1346: Gia chủ hội sư chủ mạch! Đại đế phi giấm (1)

Cho dù chỉ là một trạm dịch phi liên nho nhỏ ngoài vùng ngoại ô Quy Long Thành nhưng xung quanh vẫn huyên náo tiếng người, một mảnh khí tượng thương nghiệp phồn thịnh.

Xung quanh trạm dịch xây dựng nhiều kho chứa cỡ lớn, còn có số lượng không ít các mặt tiền và cửa hàng. Mỗi ngày đều có từng đoàn xe từ nơi xa nối đuôi nhau tới, vận chuyển lượng lớn vật tư tới Quy Long Thành.

Quy Long Thành là một đại vật to lớn, tổng nhân khẩu vượt quá hai ngàn vạn. Trong đó, còn có số lượng không nhỏ tu sĩ Huyền Vũ, tài nguyên chi tiêu hàng ngày đương nhiên là một con số trên trời.

Lấy trạm dịch phi liên này làm điểm vật tư hạch tâm, cũng chỉ là một trong số những điểm nhập vào lượng lớn vật tư Quy Long Thành, có thể thấy quy mô to lớn của Quy Long Thành. So với Trường Ninh vệ, thật sự giống như là một tiểu thôn lạc dưới quê mà thôi.

Mà vào lúc đám người Vương Thủ Triết từ trong phi liên đi ra, ở gần đó, một đám người đã đợi từ lâu chú ý tới bọn họ, nhanh chóng tới đón.

Trong đó, nam tử trung niên đầu đội ngọc quan dẫn đầu kia, mặc một thân cẩm bào tử sắc, khí vũ hiên ngang, trong khí chất nho nhã lại mang theo uy nghiêm.

Tuy ông ta đi nhanh, dáng đi lại cực kỳ vững vàng kiên định, có thể thấy đây chính là một người tâm tĩnh tư viễn.

Người này chính là gia chủ đương thời của Định quốc công phủ, Vương Vũ Xương, cho dù phóng mắt cả Quy Long Thành cũng được tính là đại nhân vật.

“Thủ Triết nhập kinh. Ta không xuất thành nghênh đón từ xa, thứ tội thứ tội.” Vương Vũ Xương mặt mang theo nụ cười ôn hòa, dẫn đầu mọi người sải bước đi tới.

“Vũ Xương lão tổ giảm thọ Thủ Triết rồi.” Vương Thủ Triết vội tiến lên, thụ sủng nhược kinh chắp tay hành lễ nói: “Thủ Triết chính là tiểu bối, có tài đức gì dám nhọc lão tổ tông tới nghênh tiếp?”

Trong tông tộc, coi trọng nhất là vai vế.

Cho dù Vương Thủ Triết ngươi tài giỏi tới đâu, đối mặt với lão tổ đời chữ “Vũ” cũng chắc chắn không thể tùy tiện. Nếu không một khi truyền ra ngoài sẽ khiến người ta chê cười Trường Ninh Vương thị không tổ không tông, hữu sinh vô giáo.

Đương nhiên, đây là trong tông tộc, ra khỏi tông tộc, giữa đôi bên không có quan hệ thông hôn gì thì không nhiều quy tắc như vậy, đôi bên dựa theo thực lực mà nói là được.

Vương Vũ Xương nhận lễ của Thủ Triết xong, sau đó cười hòa nhã đỡ cánh tay của hắn nâng hắn lên, đánh giá trên dưới kinh hỉ nói: “Nhìn Thủ Triết từ xa, ta đã lập tức nhận ra ngay. Thật không hổ là hậu duệ huyết mạch của Định quốc công phủ ta, khí chất thoát tục, đều có như ngọc tiên phong.”

“Vũ Xương lão tổ quá khen, Thủ Triết hổ thẹn.” Vương Thủ Triết cong khóe môi, vội khiêm tốn nói: “Vẫn là lão tổ khí độ bất phàm, vực sâu núi cao, có tư chất trích tiên hạ phàm, Thủ Triết tự thấy không bằng.”

Một già một trẻ gia chủ của hai Vương thị, đôi bên thuần thục tâng bốc thương nghiệp lẫn nhau, sau đó mới giới thiệu người bên cạnh mình.

“Thủ Triết, đây là khuyển tử Vương Thần Bình.” Vương Vũ Xương chỉ một vị nam tử vừa vào trung niên, còn mang theo mấy phần khí chất thanh niên ở phía sau nói.

Tư thái của ông ta hiển nhiên nâng Vương Thủ Triết lên rất cao.

“Thủ Triết diện kiến Thần Bình lão tổ.” Vương Thủ Triết vội cung kính hành lễ.

Vũ Xương lão tổ khách khí với hắn, hắn không thể thuận cột trèo lên được. Huống hồ, hắn đã sớm hiểu đại khái tình huống của Đại Càn Vương thị đích mạch, hiện tại vị Thần Bình lão tổ này đã sớm bốn trăm tuổi rồi, chính là Tử Phủ tu sĩ kỳ tráng niên.

Nếu đặt vào Lũng Tả quận, vị này tuyệt đối cũng là đại lão một phương.

Tiếp theo, dĩ nhiên là một trận tâng bốc khách sáo.

“Vị này là tiểu tôn nữ nhi Linh Trúc của ta.” Vương Vũ Xương lại chỉ một vị nữ tử thành thục tựa như vừa qua ba mươi, một thân ăn mặc kình trang Huyền Vũ phẳng phiu: “Trúc nhi chính là một trong những trưởng lão của cửu mạch thánh địa, Lưu Ly Minh Vương điện.”

“Diện kiến Linh Túc lão tổ.” Vương Thủ Triết vội hành lễ, duy trì cung kính nói: “Thấy da dẻ của lão tổ sáng bóng hồng hào không tì vết, xem ra đã đạt tới cảnh giới đại thành của Lưu Ly Minh Vương thân rồi.”

“Thủ Triết quá lời rồi…Lưu Ly Minh Vương chân pháp phải đạt tới Thần Thông cảnh mới tính là đại thành chân chính,đăng phong tạo cực, ta chẳng qua là nửa chừng mà thôi.” Vương Linh Trúc khẽ cười: “Trường Ninh Vương thị chúng ta chẳng phải cũng có hai nữ hài nhi của Lũng Tả Học Cung xin tu luyện quyển thượng của Lưu Ly Minh Vương chân pháp sao? Lần này, Thủ Triết ngươi cũng không đưa các nàng lên kinh thành chơi, hại ta mừng hụt.”

Trước đây, Vương Linh Trúc không biết đó là đồng tông, bởi vì công pháp của các nàng đều là sư tôn giúp đỡ đăng ký nửa quyền trước.