Chương 1347: Gia chủ hội sư chủ mạch! Đại đế phi giấm (2)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 2 lượt đọc

Chương 1347: Gia chủ hội sư chủ mạch! Đại đế phi giấm (2)

Nửa quyển trước đều thuộc vào nền tảng nhập môn, không thể tính là Lưu Ly Minh Vương điện nhất mạch chân chính, vì vậy, trong tình huống bình thường, chỉ cần có một vị sư tôn có đủ địa vị tới xin, đề giao tài liệu tương quan chứng minh tư chất của đối phương đủ tu luyện chân pháp là được.

Nếu muốn tiếp nhận truyền thừa hoàn chỉnh thì phải chính thức gia nhập Lưu Ly Minh Vương điện nhất mạch.

“Hai người? Khởi bẩm Linh Trúc lão tổ, Thủ Triết chỉ biết Lạc Thu tu luyện chân pháp này.” Vương Thủ Triết giải thích: “Gần đây muội ấy và Lạc Tĩnh cùng làm nhiệm vụ Học Cung, không có ở nhà. Có cơ hội ta sẽ bảo nàng tới bái kiến Linh Trúc lão tổ.”

“Một người còn lại tên ‘Ly Từ’, là sư tôn của nàng tới nhận quyển thượng.” Vương Linh Trúc cười nhẹ nói: “Gần đây được biết Trường Ninh Vương thị chính là đồng tông, ta đã giở xem sổ sách đăng ký tài liệu mới biết, hóa ra Ly Từ cũng đã tu luyện nền tảng bản mệnh chân pháp.”

Hóa ra là Ly Từ.

Vương Thủ Triết bừng hiểu, trong lòng cũng rất nhớ đại nha đầu Ly Từ.

Nha đầu chết tiệt đó còn gửi về mấy con sói cần hắn đi lấy…Rời khỏi nhà lâu như thé cũng không biết quay về thăm.

“Vị này là đích hệ hậu duệ Thất Đạt của nhất mạch ta.”

Sau khi liên tiếp giới thiệu mấy vị trưởng bối, xem như bắt đầu giới thiệu tiểu bối rồi.

Lần này, bắt đầu tới phiên Vương Thất Đạt hành lễ với Vương Thủ Triết: “Thủ Đạt diện kiến Thủ Triết tứ gia gia.”

Kỳ thực nói về tuổi thật, Vương Thất Đạt lớn hơn Thủ Triết ba bốn chục tuổi, tu vi cũng đã tới Thiên Nhân cảnh trung kỳ. Có điều ai bảo vai vế của Vương Thủ Triết cao hơn chứ.

Không cần biết đời chữ “Thất” bao nhiêu tuổi đều phải gọi đời chữ “Thủ” là gia gia.

Bình thường đều sẽ quan tâm đối phương là gia gia thứ mấy, có điều nếu là tình huống đồng tông không đồng tộc, thi thoảng không biết rõ xếp hạng thứ tự, giống như kiểu xưng hô “Thủ Triết gia gia” này cũng không sai.

“Thủ Đạt không cần khách khí, ngươi lớn hơn Thủ Triết cả đống tuổi, vẫn nên gọi ta là Thủ Triết đi.” Vương Thủ Triết vội đỡ hắn lên, nói.

“Tứ gia gia đừng giảm thọ của Thất Đạt như vậy.” Vương Thất Đạt bị dọa sợ, sắc mặt tái nhợt, vội thẳng người chắp tay thi lễ từ chối.

Một đám lão tổ tông ở phía sau, nếu hắn dám cập kè với tứ gia gia, bảo đảm sẽ bị đánh chết.

Hắn vội chuyển đề tài nói: “Tứ gia gia, ta giới thiệu với ngài. Vị này là khuyển tử An Nam, tiểu súc sinh ngươi, ngây ra đó làm gì? Còn không mau tới bái kiến tứ lão thái gia.”

Để đạt được múc đích chuyển lực chú ý, hắn còn đá mông Vương An Nam một cái.

Vương An Nam bị đá đến lảo đảo, vội thi lễ thật sâu với Vương Thủ Triết: “An Nam bái kiến tứ lão thái gia.”

Đồng thời, trong lòng hắn cũng bi thương một mảnh.

Từ sau khi Ly Dao cô nãi nãi xuất hiện, địa vị của Vương An Nam hắn trong gia tộc trực tiếp hạ thấp xuống. Từ “ánh sáng tương lai” của Định quốc công phủ, Kỳ Lân nhi trong mắt lão tổ tông, ái tử mà phụ thân hay khoe khoang.

Thoắt cái biến thành nghiệt chướng, tiểu súc sinh…

“An Nam miễn lễ, ta đã nghe nói đến chiến tích của ngươi, ở Quy Long Thành cũng coi như là cao thủ thanh niên danh tiếng hiển hách.” Sau khi Vương Thủ Triết đỡ hắn dậy, móc ra một hồng bao nhét vào: “Cố gắng tu luyện cho tốt, tranh thủ sớm ngày bước vào Tử Phủ cảnh.

Thứ như hồng bao này không thể tùy tiện cho, bình thường đều là cho hậu bối ”hài tử” chưa thành thân. Vương An Nam ham chơi, hiện tại vẫn chưa định thành thân nên Vương Thủ Triết mới có thể cho, nếu thành thân rồi, vậy thì không tiện cho.

“Đa tạ tứ lão thái gia khích lệ.”

Có hồng bao thì phải lấy, tâm trạng của Vương An Nam lập tức tốt lên nhiều.

Có điều, hồng bao của hắn còn chưa cầm nóng tay, đã bị Vương Thất Đạt kéo sang một bên thu mất rồi.

Hắn lén lút mở ra một góc, nhanh chóng nhìn một cái, sau đó sắc mặt lập tức ngưng trọng, ngay sau đó truyền âm mấy câu với Vũ Xương gia chủ.

Nguyên nhân không gì khác, trong hồng bao mà Thủ Triết cho có một xấp tử kim phiếu, ước chừng mười tờ.

Cũng chẳng trách, hồng bao một tờ tử kim phiếu cho Linh Đài cảnh còn coi như tài nguyên dồi dào, nhưng cho một thiên kiêu Thiên Nhân cảnh trẻ, đương nhiên phải đập mạnh hơn.

Lúc này, ngay cả sắc mặt của Vũ Xương gia chủ cũng có hơi mất tự nhiên. Trước đó Ly Dao đại thiên kiêu và Tông An đại thiên kiêu của Trường Ninh Vương thị đều tới Định quốc công phải bái thăm.

Tuy Tông An tuổi còn nhỏ nhưng thành thân cực sớm, con cháu đã một đống rồi, dĩ nhiên không thể lấy hồng bao, nếu lấy cũng là lấy cho con cháu của Tông An. Nhưng bên Ly Dao, Vũ Xương gia chủ rất bất cháp, xuất ra hồng bao trợ cấp mười tờ tử kim phiếu.

Khi đó còn cảm thấy hào phóng nhưng so với Thủ Triết…Lại có chút sứt mẻ.

Tiểu súc sinh Vương An Nam kia, há có tư cách đánh đồng với Ly Dao?

“Chư vị trưởng bối, ta cũng giới thiệu một chút.” Vương Thủ Triết kéo An Nghiệp nói: “Vị này là trọng tôn nhi Vương An Nghiệp của Thủ Triết. An Nghiệp, còn không mau mau bái kiến chư vị lão tổ.”