Chương 1355: Vương thị “phong khí bất lương” cuộn trào kinh thành (5)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 1355: Vương thị “phong khí bất lương” cuộn trào kinh thành (5)

“Đa tạ An Nam ca ca.” Vương An Nghiệp thi lễ, cảm tạ.

Hắn chính là có tính cách biết cảm ơn như vậy. Người khác đối tốt với hắn, hắn có thể trả lại gấp trăm lần.

“An Nam cháu trai, không đúng nhỉ?” Vương Anh Tuyền lại nghi hoặc nói: “Ta nghe nói, bây giờ tửu lầu nổi nhất kinh thành tên là 【 Bạch Vân Lâu 】. “

Vừa nhắc tới Bạch Vân Lầu, mặt của Vương An Nam đã đen thành mực rồi.

Tại trong Bạch Vân Lầu đó, hắn đã trải qua hai lần chết lâm sàn quy mô lớn trong khoảng thời gian cực ngắn, quả thực là không dám quay đầu.

Nơi đó đã trở thành cơn ác mộng cả đời hắn.

“Bạch Vân Lầu xào nhiệt thôi, dựa vào danh khí nâng cao giá thức ăn, bụng dạ rất thâm độc.” Vương An Nam ra vẻ thông thạo nói: “Kinh thành chúng ta đều biết, đó chỉ là tửu lầu bẫy người, đao của Hành quận vương quá sắc bén.”

“Vậy thì thôi.” Vương An Nghiệp cau mày: “Vậy đi Vạn Hào Lâu thử đi.”

Tuy hắn không thiếu tiền nhưng cũng không thích bị phỉnh.

“Được, tiểu thất, Anh Tuyền cô cô, Ly Lung cô nãi nãi đi theo ta.” Vương An Nam thầm thở phào, xem như trốn qua cửa.

Thế nhưng còn chưa đợi hắn hoàn toàn nhẹ lòng.

Bỗng dưng, bên cạnh truyền tới một giọng nói thiếu nữ thanh thúy dễ nghe: “Vương An Nam, lời này của ngươi ta sẽ truyền lại không lệch một chữ cho Hành quận vương nghe, xem lão nhân gia ông ấy xử ngươi thế nào.”

Vương An Nam nghe xong đã tái mặt, hít khí lạnh nhìn người tới: “Là ngươi! Ngô Tuyết Ngưng!”

“Phải gọi ta là Tuyết Ngưng tiểu quận chúa.” Giọng nói kia bất mãn đáp.

Vương Anh Tuyền, Vương Ly Lung, Vương An Nghiệp thuận theo tầm nhìn của Vương An Nam mà nhìn sang, liền nhìn thấy một nữ hài có khí chất bất phàm.

Nữ hài kia trông có vẻ cũng chỉ lớn hơn Vương An Nghiệp và Vương Anh Tuyền hai ba tuổi, trên người mặc y phục hoa quý tinh xảo, nhất cử nhất động đều lộ ra quý khí vốn có, nhưng bởi vì dung mạo cực kỳ linh động, không lộ ra vênh váo hung hăng, ngược lại có vài phần cổ linh tinh quái.

Người tới hiển nhiên là Ngô Tuyết Ngưng xếp thứ hai trong “thập đại thanh niên kiệt xuất” tiếng tăm lừng lẩy trên kinh thành.

Lúc này, nàng ta đã cao hơn nhiều so với hai năm trước, chỗ nên lồi cũng lồi, nên lõm cũng lõm, trở thành một tiểu mỹ nhân rồi.

Ở phía sau nàng, gần đó còn có một thanh niêm ôm kiếm trong ngực, khí tức nội liễm vững vàng.

Hắn mặc một thân thanh sam, tướng mạo anh vũ hiên ngang, khí chất bất phàm, toàn thân tựa như có thanh phong vờn quanh, cảm giác phiêu dật như thanh phong lãng nguyệt.

Thanh niên này hiển nhiên là Ngô Chí Hành bị Ngô Tuyết Ngưng cường ngạnh kéo ra ngoài.

Lúc này, sắc mặt của Ngô Chí Hành lại có hơi sầu muộn.

Bị Tuyết Ngưng tiểu cô nãi nãi lôi ra dạo phố cùng, đã là chuyện khổ sở rồi, bây giờ nàng ta còn gây thị phi…

Vương An Nam chém gió chút mà thôi, so đo với hắn làm gì?

Ngô Chí Hành ta chỉ là muốn an tĩnh tu luyện mà thôi, sao lại khó đến thế chứ?

“Này, mấy tiểu hài tử kia, ô, còn có con…rồng…!” Ngô Tuyết Ngưng nói: “Các ngươi tuyệt đối đừng mắc bẫy của Vương An Nam, đồ ăn của Vạn Hạo Lâu dở hơn Bạch Vân Lâu nhiều.”

“Tiểu thất, nàng ta và ông chủ Bạch Vân Lâu đều là hoàng tộc, dĩ nhiên thiên vị, nói chuyện không có công tâm, vẫn nên đi Vạn Hạo Lâu đi.” Vương An Nam không muốn để ý Ngô Tuyết Ngưng, kéo Vương An Nam đi.

“Đợi đã! Vương An Nam, ngươi chẳng phải đã chết lâm sàng hai lần ở Bạch Vân Lâu sao? Muốn trách chỉ có thể trách Vương Ly Dao nhà các ngươi không nể mặt, hà tất phải giận lây Bạch Vân Lâu?” Ngô Tuyết Ngưng bất mãn nói: “Ngươi đi đâu ăn ta mặc kệ, nhưng không thể bôi nhọ Bạch Vân Lâu được.”

“Liên quan gì với Ly Dao cô nãi nãi ta.” Vương An Nam đen mặt: “Ta đơn thuần chính là cảm thấy đồ ăn ở Bạch Vân Lâu không ngon. Sao, bây giờ hoàng thất các ngươi giỏi như vậy? Mở tửu lầu, người khác không thể nói một câu không tốt?”

Đại Càn Vương thị bị mang giày nhỏ hơn ba ngàn năm, nếu nói không có chút oán niệm nào với hoàng thất, đó là điều không thể. Năm xưa Định Huyền lão tổ của Vương thị là cánh tay đắc lực của Tử Vi Huyền Đô đại đế, cùng gây dựng giang sơn.

“Hừ, cũng được, bây giờ ngươi có Vương Ly Dao chống lưng rồi, gan cũng to rồi. Đợi sau khi ta tu luyện có thành quả, chắc chắn sẽ hẹn chiến với Vương Ly Dao ở Bạch Vân Lâu lần nữa, đến lúc đó sẽ mời ngươi nếm thử đồ ăn của Bạch Vân Lâu.” Ngô Tuyết Ngưng bất mãn, khoanh tay cười lạnh nói: “Đến chừng đó, ngươi nhất định sẽ thu lại lời nói hôm nay.”

Nhưng lời nàng ta vừa dứt.

Vương Anh Tuyền vẫn luôn im lặng bên cạnh Vương An Nam đã không vui rồi, nhảy ra chống eo trào phúng nói: “Này này, cái cọng hành khô ngươi kia? Nha đầu mông lớn chút, khoác lác cũng không sợ léo lưỡi.”

“Tuy thực lực của Ly Dao cô cô nhà ta cũng chỉ thế kia nhưng cũng không phải nha đầu lỗ mãng không biết trời cao đất dày như ngươi muốn giẫm là có thể giẫm!”