Chương 1356: “Ba đứa nhãi” Vương thị đại náo Quy Long Thành (1)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 1356: “Ba đứa nhãi” Vương thị đại náo Quy Long Thành (1)

Ánh mắt của Vương Anh Tuyền không vui, ánh mắt sắc lẹm nhìn chằm chằm Ngô Tuyết Ngưng, không quan tâm lời nàng ta mới nói, trông có vẻ cũng vô cùng khí thế. Dáng vẻ ra sân cũng giống như là một nữ quân thần uy phong lẫm liệt.

Chỉ là tuổi tác trông vẫn khá nhỏ, vẫn cứ cảm thấy thiếu đi mấy phần bá khí chân chính.

Nàng ta nói ra hai câu này, bầu không khí tại hiện trường lập tức ngưng kết lại.

Ngô Chí Hành, Vương An Nam đều dùng ánh mắt khó tin nhìn Vương Anh Tuyền.

Khẩu khí của nha đầu này cũng quá cuồng vọng nhỉ? Ly Dao đại thiên kiêu càn quét đế đô cư nhiên bị nàng ta đánh giá thành “cũng chỉ như thế”, vậy những “cao thủ thanh niên” bị Ly Dao càn quét như bọn họ, há chẳng phải là con chó con mèo bên đường sao?

Mà Vương An Nghiệp ở bên cạnh đỡ trán, lộ ra biểu tình “ta mệt tim quá”.

Quả nhiên Anh Tuyền cô cô vẫn thích gây sự như xưa, vẫn cứ thích đụng đâu nổ đó như vậy.

Năm nay Anh Tuyền cô cô người đã mười một tuổi rồi, không thể học thành thục một chút sao?

Đương nhiên, trong đó người chấn kinh nhất phải kể tới Ngô Tuyết Ngưng tiểu quận chúa.

Trong các cô nương thế hệ trẻ ở cả kinh thành này, nàng ta là người kiêu ngạo nhất, vô địch nhất, bá đạo nhất, không nói lý lẽ nhất. Kết quả cư nhiên lại bất thình lình nhảy ra một cô nương còn nhỏ hơn cả nàng ta, ngông cuồng hơn nàng ta, nhất thời nàng ta vẫn thật sự có chút không thích ứng được.

“Ngươi ngươi ngươi…” Ngô Tuyết Ngưng bị chọc tức không nhẹ, hai tay chống eo nói: “Nha đầu rách ngươi là cọng hành ở đâu? Khẩu khí nói chuyện lại cuồng vọng như vậy?”

“Như nhau như nhau. Chỉ với chút bản lĩnh như ngươi, thật sự thấy thần uy của Ly Dao cô cô ta, còn không phải lập tức bị dọa tới quỳ rụp xin tha?” Vương Anh Tuyền cũng là người trời không sợ đất không sợ, chẳng những không sợ đánh nhau, càng không sợ đấu võ mồm qua lại.

“Được được được, hóa ra thật sự là cháu gái của Vương Ly Dao, chẳng trách ngông nghênh như vậy!” Ngô Tuyết Ngưng tức tới chau mày, đỏ mặt, cả người giống như bị châm ngòi: “Đã như vậy, vậy bổn quận chúa sẽ thay Vương Ly Dao giáo huấn ngươi!”

Nói xong, nàng ta chẳng nói chẳng rằng, trực tiếp tung một quyền đánh tới Vương Anh Tuyền.

Huyền khí tinh thần cuộn trào trên cánh tay của nàng ta, chỉ trong chớp mắt đã hóa thành một cỗ canh khi băng hệ cường đại dập dờn trên nắm đấm của nàng.

Bỗng chốc, nhiệt độ xung quanh chợt giảm đi mười mấy độ.

Vô cùng rõ ràng, nàng là thiên phú huyết mạch Huyền Băng hệ, chỉ là so với Huyền Băng hệ bình thường, trong huyền khí của nàng có thêm một cỗ bá đạo uy mãnh, khí thế trước nay chưa từng có.

Tuy Vương Anh Tuyền cũng là “mãnh tướng” có “kinh nghiệm sa trường” nhưng suy cho cùng vẫn còn nhỏ tuổi, hiện giờ cũng chỉ mới miễn cưỡng vào Luyện Khí cảnh trung kỳ mà thôi, chênh lệch thực lực với Ngô Tuyết Ngưng bây giờ rất lớn.

Nàng thấy tình thế này đã biết không ổn, sắc mặt lập tức thay đổi, nghĩ cũng không nghĩ liền vận Liễu Nhứ thân pháp, chân chấm một cái, thân hình như một cành liễu bay trong gió bay lùi về sau.

Ngô Tuyết Ngưng đã là Linh Đài cảnh?

Vương An Nghiệp thấy vậy cũng biến sắc, lập tức phản ứng lại, vội vàng hét một tiếng “sư tôn”. Cho dù mệt và chán chường như thế nào, suy cho cùng Vương Anh Tuyền cũng là cô cô của hắn, loại quan hệ máu mủ tình thâm này là không thể thay đổi.

Ngay sau đó.

“Vù!”

Một đạo tiếng kiếm rít thanh việt vang lên, linh bảo Thần Thông 【 Tuế Nguyệt 】 cổ xưa dày nặng lăng không xuất vỏ. Uy áp bàng bạc lập tức lan tràn ra từ trong thân kiếm, bao trùm một khu vực rất lớn xung quanh.

“Tiểu cô nương dừng tay.”

Giọng nói già nua của Cơ Vô Trần vang lên, trên thân kiếm cổ xưa, một đạo kiếm khí mênh mang mà dày nặng kích động lên, nhẹ nhàng chém xuống bên dưới.

“Không hay, lại là linh bảo Thần Thông.”

Ngô Tuyết Ngưng thất sắc, phản ứng cũng rất nhanh, lập tức thu quyền lui ra sau.

Sau đó, “Xẹt!”.

Kiếm khí chém rách không khí.

Đá xanh trên mặt đường lập tức xuất hiện một khe rãnh dài hai ba trượng, trong khe rãnh còn có kiếm ý tàn lưu tỏa ra, ngăn cách Ngô Tuyết Ngưng tiểu quận chúa và Vương Anh Tuyền ra.

Vô cùng rõ ràng, Cơ Vô Trần thân là Khí Linh cũng có lý trí, không có ý giết người, chỉ muốn ngăn cản cuộc chiến này.

Thế nhưng, Vương Anh Tuyền suýt chút chịu thiệt lớn há sẽ dễ dàng cam tâm dừng lại như vậy?

Chỉ cần vừa nghĩ tới sự chật vật ban nãy cùng với sự bôi nhọ của đối phương về Ly Dao cô cô, người mà nàng ta rất sùng bái trong lòng.

Vương Anh Tuyền tức tối, nắm lấy chuôi kiếm Tuế Nguyệt kiếm lơ lửng trước mặt nàng, lao tới Ngô Tuyết Ngưng như càn quét thiên quân: “Tiểu quận chúa không biết xấu hổ, cư nhiên dám đánh lén Anh Tuyền cô nãi nãi ta! Xem ta xử ngươi như thế nào!”

“Xẹt xẹt xẹt!”

Tuế Nguyệt kiếm quét ngang, kiếm quang bắn từ bề, ngược lại cực kỳ đẹp mắt.