Chương 1357: “Ba đứa nhãi” Vương thị đại náo Quy Long Thành (2)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 1357: “Ba đứa nhãi” Vương thị đại náo Quy Long Thành (2)

Có điều, tuy Cơ Vô Trần đột nhiên bị tóm lấy có chút mơ hồ nhưng cũng sẽ không “nối giáo cho giặc”, kích khởi ra kiếm khí giúp Vương Anh Tuyền.

Lỡ như bất cẩn đả thương tiểu quận chúa đối diện thì không hay, đối phương trông có vẻ có thân phận lai lịch phi phàm.

Có điều, cho dù Cơ Vô Trần không chủ động giúp đỡ, linh bảo Thần Thông suy cho cùng cũng la linh bảo Thần Thông, chỉ riêng phong mang của bản thân thanh kiếm đã không phải là thứ mà một tiểu oa oa vừa vào Linh Đài cảnh như Ngô Tuyết Ngưng có thể ngăn được.

Cho dù là năng lượng do linh bảo Thần Thông tự nhiên tỏa ra cũng đương đối đáng sợ.

Ngô Tuyết Ngưng cũng cực kỳ kiêng dè, nàng ta biết rõ sự lợi hại của linh bảo Thần Thông, lập tức thi triển thân pháp nhanh chóng lui xa.

Đồng thời, nàng ta há miệng hét lên: “Chí Hành, ngươi trơ mắt nhìn ta bị đánh sao? Còn không mau cho ta mượn ‘Thiên Thu’?”

“Vâng, cô nãi nãi.”

Tuy Ngô Chí Hành cảm thấy trận này đánh có chút hoang đường nhưng suy cho cùng Ngô Tuyết Ngưng tiểu quận chúa cũng là cô nãi nãi của hắn, huống chi Thiên Thu còn là nàng ta đòi từ chỗ bệ hạ sang, nàng ta muốn mượn, dĩ nhiên hắn phải cho.

Hắn lập tức buông lỏng tay đang cầm chuôi kiếm Thiên Thu, nói với nó: “Thiên thu, ngươi đi giúp nàng. Có điều phải chú ý, đừng đả thương đối phương.”

“Ồ ồ ồ, yên tâm yên tâm, ta chắc chắn sẽ cố hết sức dịu dàng một chút.”

Thiên Thu đã sớm không kiềm chế được nữa, nhận được mệnh lệnh, lập tức xuất vỏ.

Theo một tiếng kiếm rít “keng”, Thiên Thu lập tức xẹt qua từ không trung giống như kinh hồng, bay tới bên cạnh Ngô Tuyết Ngưng, đồng thời phát ra một tràn tiếng cười quái đản: “Thiên Thu nguyện chiến đấu vì tiểu quận chúa!”

Cho dù Ngô Tuyết Ngưng cực kỳ ghét bỏ Thiên Thu nhưng lúc này, đối mặt với “cường địch”, có thể có một linh bảo Thần Thông dùng đã không tệ rồi, nào còn có thể kén chọn nhiều như thế?

Nàng ta tóm lấy Thiên Thu, trở người đánh về phía Vương Anh Tuyền: “Nha đầu thối, bây giờ mọi người đều có linh bảo Thần Thông rồi. Ta không tin ngươi còn có thể bay lên trời?”

“Giết giết giết!” Thiên Thu hiếm có cơ hội xuất vỏ, hiển nhiên cực kỳ hưng phấn: “Tuyết Ngưng bảo bối, ngươi phải cầm chặt Thiên Thu thúc thúc một chút…Tốc độ của thúc thúc rất nhanh, cạc cạc cạc.”

Một chuỗi tiếng cười hèn mọn trầm bổng vang lên bầu trời.

Ngô Tuyết Ngưng nghe tới sởn gai óc, suýt chút không nhịn được ném nó đi. Có điều, vì đánh bại nha đầu thối đáng ghét đối diện, nàng ta nhịn.

Theo từng đạo kiếm khí kích khởi của Thiên Thu, Vương Anh Tuyền dựa vào Cơ Vô Trần rẽ nước diễu võ dương oai, nào còn là đối thủ của nàng ta?

Chẳng mấy chốc, nàng ta đã bị đánh tới chật vật bỏ chạy, trong lòng cuộn trào lửa giận, cực kỳ không cam tâm. Cảnh giới hai bên chênh lệch quá lớn, quá khó!

“Cơ lão tiền bối, lẽ nào ngươi cứ nhìn người khác ức hiếp người của Vương thị chúng ta?” Nàng tức giận nói.

“Khặc khặc khặc…” Thiên Thu phát ra một chuỗi tiếng cười điên cuồng đặc hữu của đại phản phái trong mấy quyển chép tay kỳ huyễn: “Tiểu nha đầu, ngươi chính là cháu gái của Vương Ly Dao? Thấy ngươi còn nhỏ, tư chất huyết mạch lại không tệ, chi bằng ngoan ngoãn làm người nối gót của Tuyết Ngưng tiểu quận chúa nhà chúng ta.”

“Ngươi nhìn xem tiểu quận chúa nhà chúng ta, một thân băng cơ ngọc cốt, khí chất trác tuyệt, tương lai chắc chắn là đại nữ thần phàm nhi, chắc chắn sẽ được yêu thương. Cạc cạc cạc, Tuyết Ngưng tiểu quận chúa, ta cảm thấy ngươi mới là chủ nhân chân chính của Thiên Thu ta, ngươi xem hai chúng ta xứng đôi biết mấy?”

Lời này của Thiên Thu, nửa câu trước còn có chút dáng người, nhưng nửa câu sau lại lộ rõ sự hèn mọn cực độ ở sâu trong linh hồn nó.

Thật không biết nó đã trải qua kiếm sinh như thế nào hoặc là đã đọc bao nhiêu quyển chép tay bất lương, tư tưởng mới trở nên đồi trụy như vậy.

“Đồ cuồng vọng vô sỉ!” Lời của nó lại chọc giận Cơ Vô Trần, ngay lậ tức gào thét một tiếng: “Khí Linh tà uế giống như ngươi vốn không giống như Khí Linh linh bảo Thần Thông, ngược lại càng giống Khí Linh tà uế ma khí.”

Cơ Vô Trần có thù không đội trời chung với ma đạo, thoắt cái đã bị châm mồi lửa giận, cũng không còn vẽ nước nữa, mà là tích cực giúp Vương Anh Tuyền đối kháng Thiên Thu.

Nhất thời, từng đạo kiếm khí tung hoành.

Mặt đất và kiến trúc vật xung quanh đều bị kiếm khí linh bảo Thần Thông cắt ra đầy thương tích. Cửa hàng bên đường cũng chịu tai bay vạ gió, bị ảnh hưởng không ít, rất nhiều chưởng quỹ và nhân công cửa các cửa hàng đều không thể không chật vật rời khỏi.

Nói đạo lý.

“Thiên Thu” cũng là một món linh bảo Thần Thông rất cường đại nhưng nó cứ khăng khăng đâm đầu vào “Tuế Nguyệt”.

“Tuế Nguyệt” có Kiếm Đạo đại sư như Cơ Vô Trần làm Khí Linh gia trì, vẫn áp đảo Thiên Thu một cái đầu.