Chương 1378: Vương An Nghiệp dạo bảo khố! Niềm vui làm cha! (5)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 1378: Vương An Nghiệp dạo bảo khố! Niềm vui làm cha! (5)

Ngoài ra, trong Thần Binh điện còn chứa một món bảo khí cực phẩm. Nếu lấy bảo vật này đi đấu giá ở Tiên Triều, khả năng cao có thể đấu ra khoảng dưới một trăm triệu. Từ mức độ hiếm có mà nói, bảo khí cực phẩm còn hiếm hơn linh bảo Thần Thông, giá cả cao hơn vài lần so với linh bảo Thần Thông bình thường.

Nguyên nhân hiếm cũng rất đơn giản. Vì có không ít linh bảo Thần Thông đều tới từ thời kỳ Thần Vũ hoàng triều, tuy đã qua lịch sử dài đằng đẵng, cuối cùng thứ có thể di lưu tới hiện giờ không nhiều. Nhưng suy cho cùng vẫn có một cấp số lượng. Mà linh bảo Thần Thông có Khí Linh, không dễ hư hỏng, thường có thể tiếp tục truyền thừa đời đời.

Nhưng thứ như linh bảo Tử Phủ này không có ở thời kỳ Thần Vũ hoàng triều.

Vì vậy, gần như tất cả bảo khí Tử Phủ đều là sau khi Tiên Triều sản sinh mới xuất hiện, trình độ công nghệ Luyện Khí nhất đạo hiện đại không đủ, có thể luyện chế ra bảo khí cực phẩm thực sự rất khó.

Vì vậy, món bảo khí Tử Phủ cực phẩm này đã được giấu trong hơn hai mươi món bảo khí Tử Phủ thượng phẩm, thường dùng để kiểm tra nhãn quang của con người.

“An Nghiệp à, dưới linh bảo Thần Thông, thứ tốt nhất chính là món bảo khí Tử Phủ cực phẩm kia.” Lão Diêu cười ha ha nhắc nhở: “Ta có thể giúp ngươi chỉ có từng này, có thể chọn ra không đều dựa hết vào vận khí của ngươi.”

“An Nghiệp, ta giúp ngươi chọn.” Ngô Tuyết Ngưng cũng cực kỳ hưng phấn nói: “Giá cả này phải lệch mấy lần, chọn trúng thì giàu.”

“Tuyết Ngưng tiểu quận chúa biết là cái nào?” Vương An Nghiệp hơi hiếu kỳ hỏi.

“Không biết, nhưng từ nhỏ tới lớn vận khí của ta đều khá tốt.” Ngô Tuyết Ngưng nghiêm túc nói: “Tỉ lệ ta có thể chọn trúng chắc chắn cao hơn ngươi.”

“…Cảm ơn.” Vương An Nghiệp trầm mặc một chốc, lịch sự cúi người cảm kích nói: “Chúng ta nên xem thử linh bảo Thần Thông đi. Tuy không được lấy đi nhưng dạo mắt cũng tốt.”

“An Nghiệp tiểu công tử, Tuyết Ngưng tiểu quận chúa, mời bên này.” Lõa Diêu không hề bất ngờ với quyết định của Vương An Nghiệp, dẫn bọn họ đi vào nơi trong cùng: “Linh bảo bình thường, Thần Binh điện chẳng thèm sưu tầm. Bây giờ trong Thần Binh điện còn lại năm món linh bảo Thần Thông, một món trong đó là linh bảo Thần Thông có Khí Linh trống rỗng. Bốn cái còn lại…”

“y dô…”

Khi Ngô Tuyết Ngưng bước vào nội điện cất trữ linh bảo Thần Thông, đột nhiên trượt chân, giẫm vào một khối màu đen giống như vải, đứng không vững mà ngã về sau.

Vốn dĩ với tu vi Linh Đài cảnh của Ngô Tuyết Ngưng vốn không thể trượt ngã như vậy. Nàng vội vàng xoay người sang phải, vận thân pháp, muốn giữ thăng bằng cơ thể.

Nhưng không biết tại sao, bỗng dưng chân của nàng như bị thứ gì quấn vào, thân thể mới xoay được hơn nửa lại mất trọng tâm lần nữa, giống như chó ăn phân ngã rạp xuống sàn.

“Cẩn thận.”

Vương An Nghiệp đi phía sau Ngô Tuyết Ngưng, bản năng vươn tay đỡ nàng ta.

“Phốc phịch!”

Hai người dùng tư thái ôm nhau ngã trên đất.

Ngô Tuyết Ngưng ở trên, Vương An Nghiệp ở dưới.

Môi chạm môi, kín kẽ, bốn mắt nhìn nhau.

Thời gian tựa như dừng lại.

Trong đầu Ngô Tuyết Ngưng một mảnh trống rỗng, đầu ong ong lên, qua một lúc vẫn chưa thể bình tĩnh lại.

Trên gương mặt xinh đẹp của nàng nhuộm lên một tầng ráng hồng lan tới mang tai.

Mà Vương An Nghiệp cũng hơi chấn kinh, mờ mịt, khí hiểu và nghi ngờ.

“Kỳ quái, tại sao không cấn?” Đây là ý nghĩ nghi hoặc đầu tiên lóe lên trong đầu Vương An Nghiệp.

Thế nhưng ngay sau đó, hắn lại nhớ tới một chuyện nghiêm trọng hơn, sắc mặt tái nhợt, ánh mắt cũng trở nên kinh khủng.

“Xong rồi xong rồi…An Nghiệp ta, sắp làm cha rồi…”

Tất cả đều xảy ra trong chớp nhoáng, lão Diêu thân là tu sĩ Thần Thông cảnh, vốn dĩ khoảnh khắc kia cũng có thể đỡ Tuyết Ngưng tiểu quận chúa. Có điều, ông ta thân là một lão hoạn quan, vẫn có chút tự biết mình.

Chuyện này đã có An Nghiệp tiểu công tử đẹp trai soái khí làm thay, vui còn gì bằng?

Huống hồ, nếu một lão thái giám như ông ta hỏng việc, nói không chừng Tuyết Ngưng tiểu quận chúa còn thầm oán trách ông ta.

Thời gian tựa như dừng lại, hai người ôm ấp như vậy, hôn như vậy, động tác cứng ngắt không đổi.

Lão Diêu quay đầu, coi như chẳng thấy gì, cái gì cũng không nghe thấy. Người trẻ có tư tưởng của bọn họ.

Sau hơn mười mấy nhịp, Ngô Tuyết Ngưng mới tựa như phản ứng lại, vội vàng ngóc đầu lên, giãy giụa bò dậy, đỏ mặt nhỏ giọng nói: “Vương An Nghiệp, ban nãy cảm ơn ngươi.”

Lúc này, trong đầu Vương An Nghiệp vẫn đang kêu ù ù.

Đây, đây, làm thế nào mới tốt?

Nếu sinh con trai, tên là Vương Ninh gì? Nếu sinh con gái, lại tên là Vương Mai gì?

Ài, tiểu tiểu thiếu tộc trưởng ta thực sự quá khó khăn, mới mười hai tuổi đầu đã phải gánh vác trọng trách của một phụ thân sao? Phải khai chi tán diệp cho gia tộc rồi sao?

“Này này, Vương An Nghiệp, ngươi ngơ cái gì?” Ngô Tuyết Ngưng xấu hổ nhẹ nhàng đẩy hắn.

“Ta đang nghĩ, hài tử của chúng ta phải đặt tên gì?” Vương An Nghiệp thành thật đáp.

“Ta phi!” Gương mặt xinh đẹp của Ngô Tuyết Ngưng đỏ một mảng, xấu hổ buồn bực đan xen khẽ quát: “Ngươi ngươi ngươi, ngươi đừng ăn nói lung tung. Tuy ngươi rất đẹp trai, tính cách cũng rất tốt, học tập lại giỏi, còn rất giàu, phong độ phiêu phiêu, tóm lại phương diện nào cũng cực kỳ ưu tú. Nhưng, nhưng suy cho cùng ngươi đã là vi hôn phu của Ngô Ức La rồi.”