Chương 1379: Được kỳ bảo! Đại đế tức tới suýt băng hà (1)
Tuy Ngô Tuyết Ngưng thành thục hơn ba đứa nhóc Vương thị nhiều nhưng cũng chỉ mới mười lăm tuổi mà thôi, đối mặt với sự trêu ghẹo dứt khoát của Vương An Nghiệp, nhất thời cũng vô cùng hoảng loạn, tạp niệm rối ren.
Làm sao đây? Tính tiến công của hắn quá mạnh, nào có thể trực tiếp như vậy?
Ô ô, ngươi coi Tuyết Ngưng tiểu quận chúa ta là người thế nào? Một đích trưởng tôn của thế gia Lục phẩm như ngươi, có thể cưới được một tiểu quận chúa đã là may lắm rồi.
Lẽ nào ngươi còn muốn cưới hai tiểu quận chúa sao?
Vương An Nghiệp, ngươi quá đáng quá!
Nhưng, hắn thật sự rất ưu tú ở mọi phương diện, rung động quá…
Trong lịch sử hoàng thất từng có tiền lệ hai quận chúa đồng thời gả cho một nam tử không?
Nhất thời, một chuỗi ý niệm hỗn loạn dâng trào như thủy triều vào đầu của Ngô Tuyết Ngưng khiến trong đầu nàng rối ren, vô cùng hỗn độn.
“Khụ khụ…”
Dưới tình huống khá ổn rồi, lão Diêu thấy vậy liền ho khan hai tiếng, chuyển chủ đề nói: “An Nghiệp tiểu công tử, Tuyết Ngưng tiểu quận chúa. Vẫn nên để lão nô giới thiệu cho các ngươi mấy món linh bảo Thần Thông này đi.”
“Đúng đúng đúng, ta đã rất tò mò, linh bảo Thần Thông trong tương lai của ta như thế nào.” Ngô Tuyết Ngưng cũng không dám nghĩ tiếp, vội vàng chuyển lực chú ý.
Mà Vương An Nghiệp lại nhặt miếng vải đen kia từ trên đất lên, phát hiện tuy tấm vải đen đó có tính chất nhẵn nhụi nhưng lại rách lả tả, không hề hút mắt, bên trên còn có mấy cái lỗ nhỏ.
Hắn thầm nghĩ, đây khả năng cao là một miếng giẻ lau dùng để lau chùi Thần Binh điện.
Chỉ là miếng giẻ lau này đã chấm hết cuộc sống trẻ con ngây thơ của hắn. Hắn không dám chắc Ngô Ức La sẽ sinh hài tử nhưng nghĩ tới Tuyết Ngưng tiểu quận chúa sau hơn chín tháng…
Ài…
Có điều, Vương An Nghiệp cũng không phải người thích giận cá chém thớt.
Hắn vung vung tấm vải đen, chỉnh lý lại nếp nhăn bên trên, xếp gọn rồi đặt trên đài gác vật bên cạnh, sau đó lại chuyên tâm nghe lão Diêu giới thiệu các linh bảo Thần Thông.
Trong nội điện, tổng cộng có mười mấy đài gác vật nhưng chỉ có năm đài gác vật trong đó lơ lửng, trôi nổi linh bảo Thần Thông, hơn nửa còn lại đều trống.
Tuy những đài gác vật này không phải là pháp bảo, cũng không phải là linh bảo Thần Thông nhưng cũng không phải vật bình thường gì.
Toàn thân chúng do kim thuộc ngăm đen nào đó luyện chế thành, trên nền miêu tả minh văn huyền ảo phức tạp, khảm nạm các loại bảo thạch, thủy tinh cùng với linh thạch có màu sắc và thuộc tính khác nhau, nhìn sang vầng sáng lưu động, vô cùng huyền diệu.
Theo cách nói mà Cơ Vô Trần lén lút nói cho Vương An Nghiệp, trên thực tế, minh văn phức tạp trên những đài gác vật này là một phong ấn cỡ nhỏ, có thể phong ấn phần lớn uy năng của linh bảo Thần Thông, đồng thời, cũng có tác dụng uẩn dưỡng và bảo vệ nhất định với linh bảo Thần Thông trong đó.
Phong ấn lâu rồi, uy lực của linh bảo Thần Thông trong đó không chỉ sẽ không giảm xuống, ngược lại có thể tăng lên.
“Các ngươi xem cây chiến phủ này.” Lão Diêu chỉ vào một cây chiến phủ to tướng trên đài gác vật chính giữa nói: “Đây là chiến phủ ‘Hình Thiên’, uy lực của nó cực kỳ lớn, có thể chém núi đoạn sông.”
Vương An Nghiệp và Ngô Tuyết Ngưng ngẩng đầu nhìn cây búa lớn đó.
Ánh đèn trong nội điện hơi tối nhưng cho dù như vậy, hình thể to tới mức có chút khoa trương của Hình Thiên chiến phủ kia vẫn có thể nhìn thấy rất rõ ràng.
Lưng búa dày nặng kia, đường nét thô kệch, văn lộ thần bí trên thân búa cùng với lưỡi búa hình cung lấp lánh hàn quang kia đều tràn ngập lực uy hiếp, cho dù đang bị phong ấn nhưng vẫn có thể cảm nhận được khí tức cuồng dã bá đạo tỏa ra trên thân búa.
Theo âm thanh của lão Diêu, chiến phủ lơ lửng trên đài gác vật tĩnh lặng bỗng động.
Nó hơi nghiêng qua một chút, điều chỉnh góc độ, tựa hồ là đang ‘cúi đầu’ quan sát hai người Vương An Nghiệp và Ngô Tuyết Ngưng ở bên dưới.
Có điều rất mau, nó đã “thất vọng thu hồi” ánh mắt.
“Lão Diêu, ngươi định cho ta xuất sơn sao?” Hình Thiên chiến phủ hơi rung lắc, trong giọng nói hùng hậu thô kệch mang theo mấy phần bất mãn: “Ta đã từng nói rồi, chủ nhân mà ta muốn là một mãnh tướng vô địch chiến trường. Chỉ hai tiểu oa oa gà mờ này, đừng tới sỉ nhục ta.”
Cho dù là ở trong phong ấn cỡ nhỏ, linh bảo Thần Thông không thể chạy lung tung nhưng vẫn có thể nói chuyện được.
“Này này, ngươi nói chuyện kiểu gì vậy? Ngươi coi thường ta và An Nghiệp, chúng ta còn coi thường ngươi đó.” Ngô Tuyết Ngưng liếc mắt, đáp trả lại: “Chỉ với dáng vẻ bề ngoài này của ngươi, bổn tiểu quận chúa lấy đi đánh nhau cũng cảm thấy mất mặt.”
“Hừ! Khác lý tưởng, khó chung đụng!”
Chiến phủ Hình Thiên buồn bực nói một câu, sau đó liền ngậm miệng, không để ý tới bất cứ ai nữa.
Quả thực, chênh lệch khí chất giữa mọi người quá lớn, không phải người cùng đường.