Chương 1381: Được kỳ bảo! Đại đế tức tới suýt băng hà (3)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 1381: Được kỳ bảo! Đại đế tức tới suýt băng hà (3)

“Chào hai vị tiểu hảo hữu.” Không đợi lão Diêu giới thiệu, thanh kiếm kia chủ động nhảy ra tự giới thiệu, đung đưa thân kiếm, giọng nói sục sôi: “Tiểu nhân tên 【 Thường Thăng 】, là một món bảo kiếm Thần Thông cường đại. Ta thấy tên Thiên Thu kia cũng có cơ hội đi ra, chi bằng các ngươi chọn ta đi, ta nhất định sẽ đưa chủ nhân bách chiến bách thắng.”

“Ha ha…” Lão Diêu cười híp mắt nói: “Thường Thăng quả thực là một thanh bảo kiếm Thần Thông cường đại, cũng đích thực dễ đưa chủ nhân bước lên thắng lợi. Có điều kiếm này có hiềm nghi khắc chủ. Bảy vị chủ nhân được ghi chép của nó, người nào cũng không thể sống thọ. Bệ hạ đã bắt đầu hoài nghi, nó có phải là một ma khí tà ác ngụy trang thành linh kiếm Thần Thông không.”

“Lão diêu ngươi đừng vu hại ta.” Thường Thăng tức giận nói: “Chính vì có đám các ngươi ăn nói bậy bạ, tới giờ ta cũng chưa được tặng đi. Ta nói ngươi nghe, bọn họ chính là vận khí không tốt, lần nào cũng thiếu chút xíu vận khí ở thời điểm cuối cùng như thế, đó là chuyện không liên can tới ta.”

Vương An Nghiệp và Ngô Tuyết Ngưng nhìn nhau, sao đó rất ăn ý rời xa Thường Thăng.

Bảy chủ nhân cũ của thanh kiếm kia đều không sống thọ, cảm thấy có chút sởn gai óc. Đừng nói bọn họ còn có lựa chọn khác, cho dù không có linh bảo Thần Thông dùng, cũng tuyệt đối không chọn Thường Thắng.

Còn linh bảo Thần Thông không có Khí Linh kia thì không có gì để xem rồi, tuy uy lực cũng bất phàm nhưng thiếu đi Khí Linh hỗ trợ điều khiển, tổng thể vẫn kém đi một hai bậc.

Ngoài ra, còn có một điểm cực kỳ quan trọng chính là không có sự hỗ trợ của Khí Linh, cho dù là đại thiên kiêu, muốn sử dụng linh bảo Thần Thông khi còn ở Thiên Nhân cảnh cũng quá không thực tế, ít nhất cũng phải tới Tử Phủ cảnh mới có thể miễn cưỡng sử dụng.

Sau đó chỉ còn lại một món linh bảo Thần Thông cuối cùng.

Đó là một thanh đao.

Một thanh đao toàn thân trắng như tuyết, sáng trong như tuyết đầu mùa.

Ngoại hình của nó cũng thon dài ưu nhã, cực có cảm giác phú mỹ, mỗi một đạo đường cong đều tựa như Nghệ Thuật đại sư tỉ mỉ chạm trổ ra, khiến người ta vô cớ bị nó hấp dẫn.

Trên lưng đao đóng minh văn màu vàng phức tạp, cũng giống như được tỉ mỉ chải chuốt mỹ hóa qua, dung hợp cùng vưới khí chất hoàn mỹ của thân đao, cho người ta một loại cảm giác băng quang tuyết diễm, trong sáng óng ánh.

Đài gác vật đặt đao cách linh bảo Thần Thông khác rất xa, tựa hồ di thế độc vị. Cho dù là cách phong ấn cỡ nhỏ cũng có thể cảm nhận được sự kháng cự và lạnh nhạt tỏa ra từ trên người nó.

“Vị này là Trảm Tuyết.” Khi lão Diêu nói tới nó, trong ngôn từ có thêm một tia trịnh trọng: “Nó chính là chiến đao tùy thân của Thanh La công chúa năm xưa, chỉ đáng tiếc…Ài…phải biết, năm xưa Thanh La công chúa thiên tư vô song, vốn dĩ có khả năng bước vào cường giả tuyệt thế Lăng Hư.”

Hóa ra là di binh của Thanh La công chúa.

Bởi vì vi hôn thê Ngô Ức La chính là hậu duệ của Thanh La công chúa và phò mã, Vương An Nghiệp không khỏi nhìn thêm nó mấy cái.

Ngoài dự liệu, chỉ là mấy cái nhìn này cư nhiên đã nhìn ra vấn đề.

Trảm Tuyết Tựa như bị mạo phạm, thân đao như tuyết lại chấn rung, một cỗ lãnh ý sắc bén bỗng dưng xuyên qua phòng ngự cỡ nhỏ, xông thẳng tới Vương An Nghiệp.

Bức hắn rùng mình một cái, lùi mấy bước.

“Trảm Tuyết bớt giận, An Nghiệp tiểu công tử còn nhỏ tuổi, hắn không biết ngài không thích bị nam tử nhìn chằm chằm.” Lão Diêu vội tiến lên một bước, chắn trước mặt Vương An Nghiệp: “Huống hồ hắn còn là vi hôn phu của Ức La tiểu quận chúa, vẫn mong ngài đừng so đo với hắn.”

Cỗ lãnh ý kia “đánh giá” Vương An Nghiệp, tựa như đã tiếp nhận lời giải thích của lão Diêu, từ từ rút đi, tiếp tục trầm mặc lại.

“Đao đẹp thật, đợi sau khi lần này ta nhận được điểm tối đa, nhất định phải xin gia gia cây Trảm Tuyết này.” Trong ánh mắt của Ngô Tuyết Ngưng tràn ngập vẻ khát khao: “Trảm Tuyết Trảm Tuyết, vẫn rất có duyên phận với ta, trong tên mọi người đều có một chữ ‘Tuyết’.

Vương An Nghiệp dùng ánh mắt dị thường liếc nhìn nàng ta một cái, chính trực nói: “Người ta tên Trảm Tuyết, trọng điểm nằm ở chữ ‘Trảm’ kia.”

Sắc mặt của Ngô Tuyết Ngưng lập tức có chút suy sụp, tức giận trừng Vương An Nghiệp một cái: “Ngươi đây là đang cố ý chọc tức ta, giữ Trảm Tuyết lại cho Ngô Ức La phải không?”

“Tuyết Ngưng tiểu quận chúa, người có điều không biết.” Lão Diêu ở bên cạnh nói: “Trảm Tuyết đại nhân có tính cách khá…Cái đó, chủ nhân mà nó có thể tiếp nhận chỉ có nữ hài tử của Thanh La nhất mạch. Bệ hạ đã quyết định, đợi Ức La tiểu quận chúa lớn thêm chút nữa sẽ giao Trảm Tuyết đại nhân cho nàng dùng để phòng thân.”

“Vậy ta phải làm sao?” Ngô Tuyết Ngưng lập tức có hơi ngây ngốc: “Bốn món linh bảo Thần Thông còn lại, ba món là bệnh thần kinh, một món thì ngố. Rốt cuộc ta lấy bệnh thần kinh hay là lấy ngốc chứ?”