Chương 1382: Được kỳ bảo! Đại đế tức tới suýt băng hà (4)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 1382: Được kỳ bảo! Đại đế tức tới suýt băng hà (4)

“Chọn ta, chọn ta, chọn ta.” ở phía xa, thân kiếm của Thường Thắng kiếm rung lắc, gọi: “Tiểu quận chúa, ngươi tuyệt đối đừng nghe những lời đồn bên ngoài kia, chọn ta, ta đảm bảo dẫn ngươi bay.”

Ngô Tuyết Ngưng mắt điếc tai ngơ với những lời của hắn, than ngắn thở dài nói: “Thực sự không được thì lấy bảo kiếm Thần Thông không có Khí Linh kia, cùng lắm từ từ bồi dưỡng Khí Linh.”

Còn ba món linh bảo Thần Thông khác, nàng chẳng có hứng thú chút nào.

Lần đi dạo này, Vương An Nghiệp cũng thu được không ít kiến thức, chỉ là vẫn có chút tiếc nuối, không khỏi nhìn trái ngó phải nói: “Diêu công công tiền bối, ta nghe nói hoàng thất còn có một thanh ‘Thương Long kiếm’, chính là đạo khí trong truyền thuyết, sao không thấy thân ảnh của nó?”

“Hài tử ngốc này, Thương Long kiếm chính là đạo khí trấn quốc, há lại đặt trong Thần Binh điện?” Lão Diêu cười nói: “Bảo vật này do bệ hạ đích thân nắm giữ, bởi vì can hệ trọng đại, bệ hạ chưa từng tùy ý triển hiện ra ngoài. Nếu ngươi thật sự muốn xem, chỉ có thể đợi An quận vương lên ngôi, tiếp nhận Thương Long kiếm truyền thừa, sau đó ngươi đi xin ông ấy đi. Dù sao đó là lão trượng nhân của ngươi, dễ nói chuyện hơn chút.”

Không nhìn thấy Thương Long kiếm, tuy Vương An Nghiệp hơi thất vọng nhưng vẫn rất mau chóng điều chỉnh tâm trạng, nói: “Đã như vậy, vậy An Nghiệp chọn ra một món trong bảo khí Tử Phủ vậy.”

Kỳ thực Vương An Nghiệp cũng không phân biệt được món nào mới là cực phẩm trong nhiều bảo khí Tử Phủ như thế.

Hôm nay, chỉ có thể dựa vào vận khí rồi, cho dù không chọn được, kỳ thực cũng hời không ít, sẽ không có quá nhiều nuối tiếc.

Cá tính này của hắn xưa nay khá thích ứng hoàn cảnh, sẽ không quá câu nệ, cũng không nhất định phải có được thứ tốt nhất mới thoải mái, cho nên, không quá để tâm có thể chọn được món bảo khí Tử Phủ kia không.

“An Nghiệp tiểu công tử, mời bên này.” Lão Diêu rất thích cá tính của Vương An Nghiệp, dẫn hắt đi ra ngoài, thuận miệng tán gẫu:“Đúng rồi, thái gia gia ngươi lên kinh thành, là có chuyện gì phải làm sao?”

“Thái gia gia nói rất nhiều chuyện dồn thành đống liền dứt khoát lên kinh thành một chuyến.” Vương An Nghiệp cũng thuận miệng đáp: “Ví dụ thủ tục tế tổ, đón mấy sói con về nhà và thương lượng với chủ mạch Vương thị chuyện xây dựng từ đường cho Truyền Vũ lão tổ.”

“Truyền Vũ lão tổ là…?”

Những chuyện khác lão Diêu còn hiểu, nhưng Truyền Vũ lão tổ là ai? Khi nào Vương thị lại có một Truyền Vũ lão tổ?

“Thái gia gia ta nói, đó là lão tổ truyền thừa chân chính của Vương thị chúng ta. Vương Truyền Vũ lão tổ là nhân vật ở thời kỳ Thần Vũ hoàng triều, nghe nói còn là quân đoàn trưởng của quân đoàn bảy Thần Vũ hoàng triều.” Vương An Nghiệp thành thật đáp: “Là một đại nhân vật tài giỏi. Vương thị chúng ta chính là do lão nhân gia ông ấy truyền thừa xuống.”

“Khụ khụ…”

Lão Diêu ngớ người ho khan.

Dựa thế tiên tổ rõ ràng như vậy, cũng khen Vương Thủ Triết kia làm ra được.

Có điều nói thật, rất nhiều gia tộc đều từng làm chuyện dựa thế danh nhân lịch sử làm tiên tổ, ví dụ Hàn Nguyệt Ngô thị, cũng có “dựa thế” nhân vật Tiên Triều…Không, dựa theo cách nói của người ta, là truyền thừa chuẩn xác.

Loại chuyện này, trước không nói thật giả…kỳ thực nói thật giả cũng không có ý nghĩa gì.

Chỉ cần bây giờ soạn toàn vẹn tộc phổ rồi xây dựng từ đường, qua hàng ngàn hàng vạn năm, hậu nhân truy nguyên ra, giả cũng trở thành thật.

Hơn nữa, nói thật, ai lại có thể xác nhận, vị Vương Truyền Vũ lão tổ kia không phải là tổ tiên chân chính của Vương thị? Mười vạn năm, thời gian xa vời, chuyện gì cũng có thể xảy ra, ai có thể nói chuẩn?

“Hóa ra tiên tổ của Vương thị các ngươi còn từng đảm đương đoàn quân trưởng thời Thần Vũ hoàng triều, thật là thất kính thất kính.” Lão Diêu cũng phối hợp lộ ra vẻ tâng bốc kính phục.

Ông ta không cừu không oán với Vương thị, trên đài gác vật trống rỗng ở cửa, cái khăn đen được xếp gọn, giống như vật chết kia bỗng hơi rung lắc.

Thấy vậy, Vương An Nghiệp bước ra nội điện dưới sự dẫn dắt của lão Diêu.

Bỗng dưng, một giọng nói nữ tử khàn khàn trầm ngâm vang lên trong đầu Vương An Nghiệp.

“Không ngờ, quân đoàn trưởng còn lưu lại hậu duệ, chẳng trách lão nương thấy ngươi vẫn rất thuận mắt. Ngươi đừng chọn những bảo khí Tử Phủ rác rưởi kia, đó đều là trang bị tính quá độ không đủ kỹ thuật. Nơi được gọi là Thần Binh điện này cũng chỉ có mấy món ngớ ngẩn bên này vẫn coi là qua loa, mấy món khác hoặc là đẳng cấp thấp hoặc chính là rác, lấy về cũng vô dụng.”

“A?”

Vương An Nghiệp dừng bước, sắc mặt có hơi nghi hoặc nhìn trái ngó phải.

“An Nghiệp tiểu công tử, xảy ra chuyện gì sao?” Lão Diêu tựa như cũng không thể nghe thấy giọng nói kia, thuận theo ánh nhìn của Vương An Nghiệp nhìn trái ngó phải một vòng, nhưng vẫn không phát giác được chút dị thường nào.

“Đừng hoảng, bọn họ không nghe thấy giọng nói của ta.” Giọng nói nữ tử khàn khàn trầm thấp kia nói: “Nơi này ta đã chán ngấy rồi, vốn dĩ muốn kiểm tra tâm tính của ngươi, đi cùng ngươi. Nhưng không ngờ ngươi lại còn là hậu duệ của quân đoàn trưởng. Như vậy, ta đi cùng ngươi sẽ càng hợp lý hơn.”