Chương 1384: Được kỳ bảo! Đại đế tức tới suýt băng hà (6)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 1384: Được kỳ bảo! Đại đế tức tới suýt băng hà (6)

Tuy Thiên Thu không ở đây nữa nhưng kinh nghiệm và kỹ xảo của “Thiên Thu” vẫn lưu tồn vĩnh cữu.

Các kiểu pháo mồm xảo trá, ta tới ta đi rất không náo nhiệt, rất nhiều nội dung mà tác giả không dám miêu tả, chỉ sợ cua đồng đại thần tìm tới cửa.

Trận động tĩnh này, dĩ nhiên ba người đã ra khỏi Thần Binh điện không nghe thấy.

Chỉ nửa canh giờ sau.

Hoàng cung Chuyết Chính Các.

Vương Ly Lung và Vương Anh Tuyền đang ăn một đợt nữa sau khi thi xong, cảm giác có hơi ăn no rồi, lúc này mới được hoạn quan nội vệ sắp xếp đi nghỉ ngơi.

Lúc này, trong Chuyết Chính Các chỉ có mấy người như thế.

“Chậc chậc.” Sau khi Long Xương đại đế nghe xong tất cả báo cáo, nghiêng ánh mắt dị thường nhìn Vương An Nghiệp: “Ngươi chỉ lấy tấm giẻ lau tự động kia? Không lấy thêm chút nữa? Thế này nếu truyền ra ngoài, há chẳng phải chứng tỏ trẫm rất mất mặt sao? Người không biết còn tưởng trẫm cố ý lấy một thứ rác rưởi dụ tiểu hài tử.”

“Bệ hạ, chúng ta đã nói chỉ có thể lấy một món không phải linh bảo Thần Thông, An Nghiệp nào dám tham?” Vương An Nghiệp bình tĩnh như không đáp.

“Được được, nói lời giữ lời, là tiểu quân tử.” Long Xương đại đế vui vẻ cười, ném ánh mắt thưởng thức đối với Vương An Nghiệp: “Chỉ là tuy tấm giẻ lau kia có thể tự động quét dọn nhưng suy cho cùng vẫn ủy khuất ngươi rồi…Trẫm quyết định thưởng cho ngươi…”

Ngoài dự liệu, lời của Long Xương đại đế còn chưa nói xong đã bị cắt đứt.

“Giẻ lau giẻ lau giẻ lau, cả nhà ngươi mới là giẻ lau!” Đến lúc này, cuối cùng tấm vải đen kia không nhịn được nữa, tự động bay ra, xông vào mắng Long Xương đại đế: “Nhãi con Lăng Hư cảnh sơ kỳ, ngươi mở to mắt nhìn cho kỹ, lão nương nào giống tấm giẻ lau?”

Trong tiếng mắng chửi, tấm vải màu đen “sột soạt” một tiếng mở ra, giống như một lá cờ lơ lửng trên không, bay phần phật.

Từng đạo lại từng đạo văn lộ màu vàng huyền ảo theo tiếng mắng chửi của nó xuất hiện bên rìa tấm vải, trong nháy mắt đã buộc vòng quanh tấm vải một viền vàng thần bí.

Chính giữa, một chữ “Thất” cổ triện tàn tạ tựa như trầm ngư xuất thủy, hiện ra từng chút một.

Trong nháy mắt, một cỗ khí tức cường đại khiến người ta run rẩy phun trào ra.

Dưới khí tức khủng bố như vậy, từng cái lỗ rách trên thân nó đều trở nên không đáng kể, bởi vì lúc này vốn không còn ai để ý những lỗ rách kia.

Thấu biểu cảm chấn kinh của mọi người, vải đen hơi đắc ý, hừ cười một tiếng: “Nhãi con, ngươi nhớ kỹ cho ta, lão nương là quân đoàn kỳ của quân đoàn bảy, cánh quân phía Đông Nam Thần Vũ hoàng triều! Trong quân được gọi là Thất tỷ…!”

“Đoàn quân kỳ của Thần Vũ quân?”

Bỗng chốc, sắc mặt Long Xương đại đế đột biến.

Sao có thể?

Đường đường là một quân đoàn kỳ của Thần Vũ quân, lẽ ra nên tôn nghiêm và ngạo khí tồn tại, sao có thể cam tâm làm giẻ lau lâu như thế? Còn luôn che giấu thân phận của mình?

Thế nhưng, tình huống trước mắt đã không cho ông ta chất vấn. Nếu không phải là quân đoàn kỳ của Thần Vũ quân, há sẽ có uy thế khủng bố như vậy?

Phải biết, quân đoàn kỳ của thời kỳ Thần Vũ hoàng triều không chỉ là một lá cờ đơn giản như thế, mà là một loại chinh phạt chi khí cực kỳ quan trọng trên chiến trường, có rất nhiều tác dụng vô cùng thần kỳ.

Chỉ cần có thể có một cái, đối với lực chiến đấu của quân đội Đại Càn sẽ là một kiểu chúc phúc cực mạnh.

Cảm xúc hối hận dâng trào trong đầu của Long Xương đại đế.

Thứ này quá quan trọng với Đại Càn quốc.

Ông ta vội nghiêm mặt: “An Nghiệp, tiểu tử ngươi quá đáng rồi.” Tuy trong lòng hổ thẹn nhưng không thể không làm như vậy.

“Bệ hạ nói gì vậy?” Vương An Nghiệp hơi kỳ quái.

“Đã nói không lấy linh bảo Thần Thông, ngươi không thể vi phạm.” Tuy Long Xương đại đế nói như vậy nhưng trong lòng vô cùng bất đắc dĩ.

An Nghiệp tiểu tử à An Nghiệp tiểu tử, ngươi thật sự là phúc tinh của trẫm, lại có thể phát hiện ra một quân đoàn kỳ từ trong bảo khố.

Có điều, An Nghiệp à, ngươi đừng trách trẫm hôm nay không biết xấu hổ.

Khí Linh của tấm quân đoàn kỳ này, vừa nhìn đã biết là nhân vật lợi hại phúc hắc, nước quá sâu, trẫm sợ ngươi chịu thiệt, sợ ngươi không điều khiển được. Sau này, trẫm nhất định sẽ bồi thường đủ cho ngươi.

Còn quân đoàn kỳ Thất tỷ tỷ vẫn nên ngoan ngoãn quay về bên cạnh trẫm đi, trở thành quân đoàn kỳ của quân đội Đại Càn đi, trẫm nhất định sẽ đối tốt với nàng.

“Ài, tên nhãi con không biết xấu hổ ngươi, lại định lật lọng?” Quân đoàn kỳ Thất tỷ bị sự vô sỉ của ông ta chấn kinh, với tuổi tác và kinh nghiệm của nàng, nhìn sinh vật nào cũng là nhãi con.

“Ài, Thất tỷ tỷ, nói ra thì trẫm cũng hết cách, ai bảo An Nghiệp tiểu tử vi phạm quy định trước chứ…” Long Xương đại đế thở dài, thể hiện ra bộ mặt dày như tường thành: “Ta đã ước định với hắn, một, không lấy linh bảo Thần Thông, hai, chỉ lấy một món! Trẫm xưa nay nhất ngôn cửu đỉnh, nói là làm. Nhưng hắn đã vi phạm điều thứ nhất, trẫm cũng hết cách.”

“Linh bảo Thần Thông? Khi nào lão nương nói mình là linh bảo Thần Thông?”

Thất tỷ khinh thường cười phốc một tiếng.

Nói xong, nàng “sột soạt” rung thân thể, hắc kỳ tung bay, giọng nói khàn khàn kiêu ngạo của nàng lại vang lên: “Tuy đã thiếu cán cờ, thân thể của lão nương cũng dã có nhiều chỗ hỏng hóc, không bằng được thời kỳ toàn thịnh nhưng cũng không phải là linh bảo Thần Thông rách gì đó. Nghiêm túc tính ra, lão nương bây giờ có lẽ ít nhất tính là…”

“Nửa món đạo khí!”

“Gì? Đạo…đạo khí?” Trước mắt Long Xương đại đế tối sầm lại, suýt chút băng hà tại chỗ.

Nhất thời, cảm xúc hối hận như thủy triều chôn vùi tâm linh của ông ta.