Chương 1385: Gió thu nổi! Đại đế nhớ Vương Thủ Triết (1)
Tuy chỉ là nửa món, còn có chút rách nát tả tơi nhưng đó cũng là đạo khí!
Phải biết bồi dưỡng quân đoàn kỳ không dễ. Nó không giống với linh bảo Thần Thông, quan trọng nhất không phải là chất liệu của bản thân mà là quân hồn uẩn dưỡng bên trong. Mà quân hồn, chỉ có trong chiến tranh mới có thể dần trở nên cường đại, do lượng biến, dần tích lũy thành chất biến.
Một quân hồn cường đại, chúc phúc lực chiến đối với quân đội cực kỳ rõ rệt.
Từ khi Đại Càn dựng nước tới nay, vẫn luôn bắt chước theo cách bồi dưỡng quân kỳ của Thần Vũ hoàng triều để bồi dưỡng quân đoàn kỳ của mình, mấy ngàn năm qua mới miễn cưỡng bồi dưỡng ra ba quân đoàn kỳ có quân hồn đúng mẫu.
Trong đó, quân đoàn kỳ lợi hại nhất là quân đoàn kỳ của Thương Long quân, tên là “Thương Long”, bây giờ đã tọa trấn ở chiến trường ngoại vực. Dựa theo tính toán uy lực, Thương Long đại khái tương đương với một món linh bảo Thần Thông khá lợi hại.
Còn hai cái khác chỉ là miễn cưỡng bước vào cấp độ linh bảo Thần thông, đại khái tương đương với linh bảo Thần Thông không có Khí Linh.
Nhưng ba tấm này cộng lại cũng không bằng được tấm quân đoàn kỳ cấp độ nửa đạo khí này!
Ông ta vừa nãy đã làm gì?
Ông ta lại tặng nửa món đạo khí đi?
Long Xương đại đế ôm ngực rỉ máu, sắc mặt tái nhợt, cả người loạng choạng muốn ngã.
“Bệ hạ, bệ hạ ngài tuyệt đối phải chống đỡ.” Lão Diêu vội căng thẳng đỡ Long Xương đại đế: “Người bớt giận trước, chuyện này chúng ta từ từ tính, từ từ tính, không gấp, không gấp.”
“Ách…ha ha, sức chịu đựng này có chút yếu, lão nương ta mới phát lực thôi, sao mà…” Quân đoàn kỳ Thất tỷ thấy dáng vẻ này của Long Xương đế, cũng cảm nhận được bản thân hình như hơi kích thích quá độ.
Bỏ đi bỏ đi, tìm chỗ khoan dung mà độ lượng, thật sự chọc người ta tức chết thì mất vui.
Nàng ngượng ngùng cười, sau đó thu khí thế lại, hóa thành một tấm vải đen giản dị bình thường trở lại rơi vào trong tay Vương An Nghiệp, tự động xếp bằng phẳng, tựa như lá cờ vô cùng kiêu ngạo ban nãy vốn không phải nàng ta vậy.
Vương An Nghiệp cầm tấm vải đen đó, cảm thấy cạn lời.
Tuy hắn biết vải đen tỷ tỷ có thể nói chuyện, có thể truyền âm, còn lão luyện như vậy khẳng định không đơn giản. Nhưng làm sao hắn cũng không thể ngờ, đây lại là quân đoàn kỳ cũ của Truyền Vũ lão tổ, còn là một đạo khí!
Hoàng thất giấu Thương Long kiếm ngăm ngặt như vậy, thậm chí ngay cả nhìn cũng không cho nhìn, nghĩ cũng biết đạo khí chắc chắn là bảo bối cực kỳ hiếm và vô cùng trân quý.
Qua một lúc, Long Xương đại đế mới từ trong trạng thái “đau đớn mất đi đạo khí”, đáy lòng rỉ máu dần dịu lại, tinh khí thần khẽ khôi phục chút ít.
Ông ta dùng ánh mắt kỳ dị đánh giá Vương An Nghiệp từ trên xuống dưới: “Tiểu tử thối ngươi sinh ra để chọc trẫm tức sao? Nơi Thần Binh điện kia, trẫm cũng đã tới vô số lần rồi. Tấm giẻ, không, Thất tỷ tỷ kia, trẫm cũng nhìn thấy rất nhiều lần rồi nhưng chưa từng phát hiện trên người nàng có chỗ nào đặc biệt. Trẫm không hiểu, dựa vào cái gì mà nàng ấy nguyện đi theo ngươi?”
“Hồi bệ hạ.” Vương An Nghiệp suy nghĩ một lúc rồi đáp: “Đại khái là vì ta là hậu duệ của quân đoàn trưởng Truyền Vũ lão tổ ở quân đoàn bảy.”
Hậu duệ của Truyền Vũ lão tổ!
Nội tâm Long Xương đại đế điên cuồng gào thét.
Trẫm đã đấu với Định quốc công phủ mấy ngàn năm rồi, vốn chưa từng nghe tiên tổ của Vương thị có quân đoàn trưởng Thần Vũ quân tên “Vương Truyền Vũ”. Nếu thật sự có, với tác phong vô sỉ của đám người lão Vương gia kia, e là đã sớm tuyên dương khắp thiên hạ đều biết rồi, còn có thể lặng lẽ giấu tới bây giờ? Đừng dóc nữa.
Đừng nói là Định quốc công phủ, ngay cả Vương thị bản gia của Hàn Nguyệt Tiên Triều cũng chưa từng nghe qua có lão tổ tông như vậy.
“An Nghiệp, ngươi cũng đừng tự ti. Thực ra trong Thần Binh điện rất nhàm chán, ở lâu cũng không ổn. Trước đây, tỷ tỷ biết Thần Vũ hoàng triều đã diệt vong rồi, không muốn tiếp nhận hiện thực, dùng lao động để chai lỳ bản thân, bây giờ…bỏ đi. Tóm lại, tỷ tỷ vốn chỉ muốn ra ngoài dạo chơi.” Quân đoàn kỳ Thất tỷ nói: “Trước đó cũng từng thử ngươi, ngươi là hài tử nội tâm sạch sẽ thuần khiết, ấm áp dịu dàng, lại biết dọn dẹp ngăn nắp. Chỉ là vừa hay ngươi là hậu duệ của lão Vương, càng kiên định ý niệm cùng ngươi ra ngoài của ta mà thôi.”
“Tất cả đều là duyên phận, nhất định là lão Vương dưới địa phủ chỉ dẫn ngươi tới bên cạnh ta, cho ngươi giải cứu quân đoàn kỳ có nội tâm trầm luân như ta, cho tỷ tỷ có dũng khí đối mặt với thế giới lần nữa.”
“Thất tỷ tỷ, tỷ đừng buồn.” Vương An Nghiệp nghe được một cỗ tang thương cùng với phần mất mát khó che đậy từ trong ngữ khí của Khí Linh quân đoàn kỳ, không khỏi nhớ tới vị Khí Linh tỷ tỷ của doanh tân binh kia.