Chương 1386: Gió thu nổi! Đại đế nhớ Vương Thủ Triết (2)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 2 lượt đọc

Chương 1386: Gió thu nổi! Đại đế nhớ Vương Thủ Triết (2)

Hắn là người tiếp xúc với Khí Linh tỷ tỷ nhiều nhất, cũng hiểu nàng nhất.

Tuy vị Khí Linh tỷ tỷ kia chưa từng nói nhưng hắn vẫn luôn hoài nghi kỳ thực Khí Linh tỷ tỷ đã sớm đoán được Thần Vũ hoàng triều đã diệt vong, chỉ là không muốn chấp nhận hiện thực, vẫn luôn tự lừa mình dối người mà thôi. Hắn cũng thực sự không nhẫn tâm bóc trần hoang tưởng của Khí Linh tỷ tỷ, cho nên mới phối hợp diễn kịch.

Những Khí Linh của thời kỳ Thần Vũ hoàng triều này, vào khoảnh khắc biết được thần triều diệt vong, đại khái đều sụp đổ rồi đi. Dù sao thì đó là chấp niệm của họ, là kiêu ngạo của họ.

Hắn có hơi không nhẫn tâm nhìn quân đoàn kỳ màu đen trong tay, ngữ khí nghiêm túc trấn an nói: “Tỷ tỷ, tuy Thần Vũ hoàng triều quả thực đã không còn nữa nhưng huyết mạch của thần triều vẫn còn, ngươi cũng còn. Mà chỉ cần có chúng ta, mọi ngươi sẽ vĩnh viễn nhớ tới Thần Vũ hoàng triều, thần triều cũng không hẳn là tuyệt diệt thật sự.”

“An Nghiệp à, ta quả nhiên không nhìn lầm ngươi, ngươi là hài tử tốt.” Quân đoàn kỳ Thất tỷ hiển nhiên đã nhìn thoáng rồi, cười nói: “Không ngờ, một Khí Linh đã sống mười mấy vạn năm như ta còn không rộng lượng bằng một tiểu oa oa như ngươi.”

“Ách…” An Nghiệp hơi lúng túng gãi đầu: “Kỳ thực những lời này không phải ta nói, là thái gia gia ta nói, thái gia gia ta tên Vương Thủ Triết, cũng là hậu duệ của Truyền Vũ lão tổ.”

“Khụ khụ…”

Thấy một người một Khí Linh nói mãi nói mãi, Long Xương đại đế ở bên cạnh nghe tới lúng túng, đặc biệt là đang nói nhảm.

Ông ta mở miệng cắt đứt: “An Nghiệp à, chúng ta thương lượng đi. Ngươi còn nhỏ, cầm một đạo khí trong tay, khó trách quá đong đưa, cũng không an toàn. Chi bằng trẫm bảo quản thay ngươi trước, đợi ngươi lớn rồi…”

“An Nghiệp à, ngươi tuyệt đối đừng tin lời của ông ta.” Quân đoàn kỳ Thất tỷ vừa nghe câu này, vội vàng phát thanh chặn đứng: “Nhãi con này rõ ràng là muốn lật lọng, cướp lấy lão nương.”

Nói xong, nàng lại nói với Long Xương đại đế: “Này này, ta nói ngươi nghe, cho dù ngươi cướp được lão nương, lão nương cũng sẽ không bỏ lực cho ngươi đâu.

“Nói bậy bạ gì vậy?” Long Xương đại đế đỏ mặt: “Trẫm sống ba bốn ngàn năm, nào sẽ lừa một tiểu hài mười hai tuổi? Huống hồ, hắn còn là con rễ tương lai của hoàng thất chúng ta. Chỉ là hắn còn quá nhỏ, cũng không thể tới chiến trường, lấy quân đoàn kỳ chính là lãng phí, quân đội và chiến trường mới là nơi quân đoàn kỳ thuộc về.”

“Không sao, bây giờ lão nương mệt rồi, nội tâm cũng có thương thế chưa khép, tạm thời không muốn lên chiến trường. Nhân khoảng thời gian này, vừa hay ta có thể cùng trưởng thành với An Nghiệp, đợi hắn lớn rồi, ta sẽ dẫn hắn cùng bay tới chiến trường, cùng lập công dựng nghiệp…” Quân đoàn kỳ Thất tỷ ung dung đáp, hiển nhiên đã sớm quy hoạch tất cả rồi.

“Đây…”

Long Xương đại đế cũng hết cách với nàng.

Một quân đoàn kỳ không muốn phối hợp góp sức, dù là đạo khí, tới chiến trường cũng không có tác dụng gì. Nếu ông ta thật sự cưỡng ép cướp lại nàng, phỏng chừng nàng thật sự làm ra chuyện xuất công không xuất lực.

Dù sao thì nàng là quân đoàn kỳ của Thần Vũ hoàng triều, đối với Đại Càn quốc cũng không có bao nhiêu cảm giác nhận định.

May mà nàng vẫn rất nhận An Nghiệp, ít nhất, nàng nguyện lên chiến trường cùng An Nghiệp.

Sau khi trầm ngâm một hồi, Long Xương đại đế bất đắc dĩ đành tiếp nhận sự thật: “Bỏ đi bỏ đi, vậy sẽ do An Nghiệp bảo quản vậy. Dù sao thì Thất tỷ tỷ ở Thần Binh điện phủ bụi lâu rồi, nếu không phải An Nghiệp mời nàng xuất sơn, khả năng cao cũng chỉ sẽ tiếp tục trầm tĩnh như thế.”

“Ài, ngươi nhãi…được rồi, đại đế ngươi cũng còn được, có mấy phần cách cục và khí lượng mà đại đế nên có, Thất tỷ cũng có chút cách nhìn khác về ngươi.” Thất tỷ vốn tưởng Long Xương đế còn muốn dây dưa một hồi nữa, đã nghĩ kỹ phải ứng phó với ông ta thế nào rồi, thấy ôn ta cư nhiên nhường bước nhanh như vậy, cũng có chút kinh ngạc.

Tuy nói người làm vua nên độ lượng, cũng nên có vài phần khí phách tấm lòng, như vậy quốc gia mới có thể ổn định và hòa bình lâu dài, trừng trị những thế gia hào cường kia mới sẽ tâm phục khẩu phục.

Nhưng đây là tấm lòng mà người làm vua nên có trong miệng của thánh hoàng, nàng cũng không hi vọng hoàng đế của Đại Càn nhỏ bé này có thể làm tới mức này. Dù sao thì hoàng đế của Đại Càn quốc này cũng chỉ là Lăng Hư cảnh.

Lúc này, nàng ngược lại thấy Long Xương đế thuận mắt hơn nhiều, cũng thở phào, nói: “Như này đi, nếu gặp phải tình huống bình thường, dĩ nhiên không cần tới làm phiền tỷ. Lỡ như gặp phải đối thủ lợi hại, ngươi không giải quyết được, tỷ có thể dẫn An Nghiệp tới chi viện, nhưng ngươi phải đảm bảo an toàn của An Nghiệp.”

“Như vậy thì tốt. Dù sao thì An Nghiệp cũng không cần chỉ huy, trẫm có thể phái cao thủ bảo vệ chu toàn cho hắn.” Long Xương đại đế cũng vui mừng trong lòng, cảm thấy đây cũng là cách giải quyết không tệ.