Chương 1388: Gió thu nổi! Đại đế nhớ Vương Thủ Triết (4)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 1388: Gió thu nổi! Đại đế nhớ Vương Thủ Triết (4)

Mà mấy vị các lão trong nội các, quyền thế nặng nề, chỉ sau bệ hạ.

Có điều, trong nội các lại không phải chỉ có mấy vị các lão, mà còn có nhiều quan viên phục tùng, phụ trách mấy công việc hỗ trợ như đưa gửi văn thư, truyền tin tức cùng với sáng lọc tấu chương,..

Khi mọi ngươi đang nghỉ trưa, bên hông cửa ngoại viện đột nhiên có một chiếc xe ngựa do Đạp Tuyết Linh Mã kéo từ từ dừng lại.

Rất nhanh, màn xe của xe ngựa được vén ra.

Từ trong xe ngựa, một lão giả mặc quan phục màu tím, trên quan phục theeo Xích Kim Điêu đi xuống.

Lão giả đưa ra yêu bài với thị vệ phụ trách canh cửa liền được cho vào.

Quan phục của Đại Càn có quy định nghiêm ngặt. Trong đó, quan phục màu tím là ký hiệu trên Tam phẩm, mà Xích Kim Điêu là ký hiệu cho quan viên tam phẩm.

Thấy người tới, ngoại viện hoàng cung vốn hơi huyên náo lập tức an tĩnh lại.

Trong đó có mấy vị quan viên nhìn nhau, sau đó đồng loạt tiến lên, hành lễ bái kiến. Quan viên khác cũng loạng choạng hành lễ với người tới.

“Mạnh ty trưởng.”

Hóa ra người tới là ty trưởng Mạnh Nguyên Bạch của Tam Tài ty.

Tam Tài ty thống quản thuế vụ thiên hạ, quyền lực to lớn.

Mạnh Nguyên Bạch là ty trưởng của Tam Tài ty, chính là đại viên Tam phẩm số ít trong triều, nắm quyền cốt cán, rất có uy vọng trong triều.

Mà bản thân ông ta cũng là vị có thực lực mạnh nhất, tuổi tác lớn nhất trong đám trưởng lão đích mạch của thế gia Tứ phẩm Mạnh thị ở Quy Long Thành, không thể xem thường.

Những quan viên phục tùng trong nội các này, tuy làm việc trong trung tâm quyền lợi nhưng luận về chức hàm lại đều dưới lục phẩm, phần lớn đều là tiểu tử vừa vào quan trường, vẫn đang lịch luyện, dĩ nhiên còn kém rất xa với đại lão trông coi một ty, hở tí có thể định sinh tử của người khác giống như Mạnh Nguyên Bạch.

Mà mấy vị quan viên lên đón kia đều là quan viên Tam Tài ty đóng giữ ở nội các, chính là cấp dưới trực thuộc của Mạnh Nguyên Bạch, dĩ nhiên cực kỳ cung kính.

“Miễn lễ đi, mọi người nên làm việc thì làm, nên nghỉ ngơi thì nghỉ ngơi, không cần quan tâm ta.” Mạnh Nguyên Bạch xua tay, trên mặt cười ha ha, chẳng có chút dáng dấp của ty trưởng Tam Tài ty.

Nói xong, ông ta lại khích lệ mấy cấp dưới trực thuộc mấy câu, sau đó mới vững bước đi về Chính Hòa điện ở trung ương ngoại viện.

Mấy vị các lão thường ngày làm việc, xử lý chính sự đều ở Chính Hòa điện.

Mà ngũ ty, vì thường cần liên hệ qua lại với các quan viên khắp nơi, tạp sự cần xử lý thường ngày cũng nhiều, thế nên địa điểm làm việc được đặt ở ngoài cung, mỗi nơi có nha môn của mình.

Thông thường, nếu không có các lão triệu kiến, hoặc gặp chuyện cực kỳ khó giải quyết, cho dù là ty trưởng của ngũ ty cũng hiếm khi xuất hiện ở nội các.

Đừng thấy Mạnh Nguyên Bạch biểu hiện rất bình tĩnh tự nhiên nhưng lúc này trong lòng ông ta thực sự hơi hoảng.

Triệu thủ phụ đột nhiên triệu kiến, là vì chuyện gì?

Suốt chặng đường này, ông ta đã trăn trở nhiều lần chuyện gần đây mà mình làm trong lòng, tự thấy không chỗ nào sơ suất, lúc này mới an tâm chút ít.

Đi mấy bước, Mạnh Nguyên Bạch đã tới cửa Chính Hòa điện.

Ông ta chỉnh sửa lại y quan phục sức của mình, điều chỉnh biểu cảm trên gương mặt, lúc này mới đi vào, tới trước một tấm cửa sâu nhất trong đó, trịnh trọng gõ cửa: “Hạ quan Mạnh Nguyên Bạch, phụng mệnh mà tới. Không biết bây giờ các lão có thời gian gặp mặt?”

Các lão làm việc, đương nhiên sẽ không phải đều chen chúc trong một phòng, mà là mỗi người có một gian phòng riêng. Bình thường sẽ có quan sứ chuyên môn phụ trách chạy việc, chuyên chuyển tấu chương và văn thư, chỉ có khi đụng phải chuyện cực kỳ lớn, mấy vị các lão mới sẽ gặp nhau bàn bạc.

Gian phòng này ở chỗ sâu trong Chính Hòa điện thuộc về thủ phụ đương triều, Triệu Hồng Bác.

Theo giọng nói của Mạnh Nguyên Bạch truyền vào trong cửa, trong cửa nhanh chóng truyền ra một giọng nói trầm thấp già nua: “Vào đi.”

“Vâng.”

Mạnh Nguyên Bạch giơ tay thi lễ với cánh cửa, lúc này mới nhẹ nhàng đẩy cửa đi vào.

Trong cửa là một gian phòng lớn rộng rãi.

Trong phòng, ngoài từng hàng giá sách còn có một chiếc bàn lớn, bên trên chát từng đống tấu chương được sắp xếp ngay ngắn.

Sau bàn, lúc này đang có một lão giả có thân hình gầy tong đang ngồi.

Lão giả này một thân quan bào màu tím, mày rậm mũi cao, khí chất thâm thúy nội liễm, gần như không có chút khí thế tiết ra ngoài. Trong tay ông ta cầm bút, trước mắt bày ra một phần tấu chương, đang cúi đầu nhanh chóng viết gì đó.

Phải biết, ở Đại Càn quốc, chỉ có cường giả Thần Thông cảnh mới có thể được trao làm các lão, cường giả Tử Phủ cảnh giống như Mạnh Nguyên Bạch, ty trưởng Tam phẩm đã là cực hạn rồi.

Vị trước mắt này tuy khí thế nội liễm tới cực hạn, trông có vẻ không khác gì người thường, thế nhưng Mạnh Nguyên Bạch không dám xem thường chút nào. Thậm chí, cho dù chỉ là đứng trước mặt ông ta giống như thế này, Mạnh Nguyên Bạch đã cảm thấy áp lực vô cùng.