Chương 1389: Gió thu nổi! Đại đế nhớ Vương Thủ Triết (5)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 2 lượt đọc

Chương 1389: Gió thu nổi! Đại đế nhớ Vương Thủ Triết (5)

Bởi vì vị trước mặt này chính là thủ phụ đương triều, một vị các lão có quyền lực nhất ở Đại Càn quốc. Đồng thời, cũng là lão tổ thứ hai của Nhị phẩm Triệu thị, Hồng Bác lão tổ.

Ở Đại Càn quốc, nói ở mức độ nào đó, vị này có thể gọi là “dưới một người, trên vạn người”, là một trong những nhân vật chân chính đứng ở đỉnh phong quyền lợi.

Ngay cả mấy vị thân vương điện hạ trong tay nắm giữ quân quyền, bình thường cũng không muốn xung đột với ông ta.

Bên cạnh lão giả, một thanh niên văn sĩ mặc quan phục tứ phẩm màu đỏ đang cúi đầu, nhẫn nại mà nghiêm túc mài mực. Chú ý tới tầm mắt của Mạnh Nguyên Bạch, thanh niên văn sĩ gật đầu với ông ta.

Mạnh Nguyên Bạch ngẩn người, sau đó lập tức phản ứng lại, gật đầu đáp lễ.

Đương nhiên ông ta nhận ra vị thanh niên văn sĩ này.

Đừng thấy người này hiện giờ mới là quan tứ phẩm, từ chức cấp mà nói còn thấp hơn ông ta một phẩm nhưng thân phận của người đó lại không đơn giản.

Người này tên là “Triệu Chí Khôn”, chính là một vị được coi trọng nhất trong ba vị Thần Thông chủng hiện giờ của Nhị phẩm Triệu thị, quanh năm ở bên cạnh Triệu các lão. Nghe nói Triệu các lão tựa như có ý bồi dưỡng người này thành người kế nhiệm mình.

Nói không chừng, sau mấy trăm năm, trong bốn vị các lão của Đại Càn sẽ có một vị trí của ông ta.

Địa vị như vậy, Mạnh Nguyên Bạch đương nhiên không dám chậm trễ.

“Hạ quan Mạnh Nguyên Bạch, bái kiến Triệu các lão.”

Sau khi lặng lẽ diện kiến với thanh niên kia, Mạnh Nguyên Bạch liền dựa theo quy tắc, cung kính hành lễ với lão giả sau bàn, sau đó bó tay đứng tại chỗ, chờ phân phó.

“Mạnh ty trưởng…Ta nhớ năm mươi năm trước ngươi thăng cấp thành ty trưởng Tam Tài ty nhỉ?” Triệu Hồng Bác không ngẩng đầu, tựa như lơ đễnh thuận miệng nói.

“Vâng, các lão.” Mạnh Nguyên Bạch cung kính đáp.

“Bất tri bất giác đã trôi qua năm mươi năm rồi.” Triệu Hồng Bác tựa như có chút cảm khái: “Ta còn nhớ dáng vẻ khi ngươi vừa vào quan trường, lúc đó, hình như ngươi mới hơn trăm tuổi nhỉ, còn là tiểu tử ngoài tu luyện ra chẳng hiểu gì.”

“Vâng.” Mạnh Nguyên Bạch cung kính cúi đầu, ngữ khí thành khẩn phụ họa: “Năm xưa Nguyên Bạch hành sự lỗ mãng, đắc tội với Trần Bá Dũng tiền bối của Trần thị, suýt bị mất quan, vẫn là Kiến Minh không chịu được, dẫn thuộc hạ tới trước mặt các lão, thuyết phục ngài giúp thuộc hạ, cho nên mới có cơ hội cho thuộc hạ trở mình. Những năm qua, cũng nhờ có sự dìu dắt của các lão, Nguyên Bạch mới có thể có ngày hôm nay. Ơn tri ngộ của các lão, thuộc hạ suốt đời khó quên. Nếu có cơ hội có thể báo đáp, Nguyên Bạch chắc chắn sẽ dốc toàn lực.”

Đay là đang bày tỏ lòng thành rồi.

“Lời khách sáo không cần nói. Ngươi chỉ cần làm tốt chuyện của mình đã coi như là giúp ta rồi.” Triệu Hồng Bác nhàn nhạt nói: “Hôm nay gọi ngươi tới cũng không có đại sự gì, chỉ là có một chuyện, nếu trực tiếp sắp xếp xuống, sợ là đám tiểu tử dưới trướng ngươi không chịu được áp lực nên gọi ngươi sang dặn đôi điều. Chí Khôn.”

“Vâng, lão tổ tông.”

Triệu Chí Khôn mài mực bên cạnh đáp một tiếng, ngay sau đó buông khối mực trong tay xuống, lập tức lựa ra một phần tấu chương trong sấp tấu chương trước mắt, hai tay đưa tới trước mặt Mạnh Nguyên Bạch.

Mạnh Nguyên Bạch mới đầu còn có chút khó hiểu, sau khi tiếp nhận tấu chương nhìn, mới phát hiện đó là một phần tấu chương tố cáo gia mật. Vị trí của người tố cáo đã bị dùng sơn che lại, nội dung tố cáo là trốn thuế lậu thuế, mà đối tượng bị tố cáo là…

“Trường Ninh Vương thị?”

Mạnh Nguyên Bạch ngẩn người.

Đây chẳng phải là thế gia dạo gần đây có danh tiếng rất lớn sao?

Là ty trưởng của Tam Tài ty, xuất phát từ sự mẫn cảm của chức nghiệp, ông ta khá hiểu rõ về các động hướng trong kinh thành.

Bắt đầu từ năm ngoái, trước tiên là Ly Dao đại thiên kiêu vào kinh thí phong, nhất chiến thành danh, năm thứ hai, lại là Tông An đại thiên kiêu vào kinh, làm tổ chức liên hợp khai phá hoang mạc gì đó, khiến đám thế gia trong kinh tranh giành đầu tư, đều có liên quan tới Trường Ninh Vương thị này.

Huống hồ, là ty trưởng Tam Tài ty nắm giữ thu thuế và thổ địa, ông ta rõ ràng hơn bất cứ ai, rốt cuộc Trường Ninh Vương thị này đã khai hoang bao nhiêu đất, thuế thu nộp lên khả quan biết bao.

Phải biết, thế gia bình thường để nhận được đủ địa bàn sẽ lựa chọn khai hoang, nhưng bản thân khai hoang chính là mang theo tính nguy hiểm nhất định, cho nên để an toàn, bình thường đều khai hoang một vùng, đủ để gia tộc an thân lập mệnh, sau đó sẽ ngừng khai hoang, chuyển sang kinh doanh.

Cũng chỉ có Trường Ninh Vương thị, khai hoang xong một vùng sẽ tiếp tục khai hoang vùng kế tiếp, chưa có lúc nào dừng lại. Tư thái đó quả thực giống như chuẩn bị biến cả ngoại vực Nam Hoang thành hậu hoa viên nhà mình.

Ông ta chưa từng thấy thế gia nào ham thích khai hoang như Trường Ninh Vương thị.