Chương 1391: Gió thu nổi! Đại đế nhớ Vương Thủ Triết (7)
Trường Ninh Vương thị trưởng thành tới bây giờ mới tính là chân chính có tư cách đứng trong hàng ngũ thế gia Đại Càn, không tới mức làm chuyện gì cũng trói tay buộc chân.
Hôm nay, Vương Thủ Triết lại đang lười biếng.
Trong động phủ tùy thân, trước phòng gỗ, hắn nằm trên ghế thái sư nửa khép nửa nhắm. Phía sau, hình nộm Vương Thủ Tộc cầm quạt hương bồ, giúp hắn phẩy gió. Cho dù là nóng hay không, thứ cần chính là bầu không khí này.
Mà trước phòng, một cái cây cao vài trượng, dồi dào sinh cơ đang dùng cành nhánh của nàng quấn lấy chung trà và ấm trà, pha một ấm trà sau đó rót một ly cho Vương Thủ Triết.
Cái cây này dĩ nhiên là một trong những ái nữ của Vương Thủ Triết, Vương Ly Tiên.
“Ê ê a a ê a…” Vương Ly Tiên còn nhỏ tuổi, tạm thời vẫn chưa biết nói chuyện nhưng giao lưu với vương Thủ Triết lại cực kỳ dễ dàng, cha uống trà, đây là lá cây đã rơi xuống khi nữ nhi trưởng thành, sai hình nộm Vương Thủ Tộc sào chế thành lá trà.
Trà Sinh Mệnh Tiên Thụ!
Tuy Vương Ly Tiên vẫn chưa đạt tới tiêu chuẩn tiên thực chân chính nhưng nói thế nào cũng là mầm tiên có gien cường đại, cho dù là lá cây rơi xuống trong quá trình trưởng thành cũng tràn ngập năng lượng sinh mệnh đặc biệt, sau khi rang chế thành lá trà, công hiệu rất phi phàm.
Vương Thủ Triết uống một ngụm, nhất thời cảm thấy thần thanh khí sảng, cảm giác mệt mỏi bay biến hết, ngay cả thể phách và tinh thần cũng dịu đi không ít.
Trà ngon, trà ngon.
Chỉ là trà là trà ngon nhưng mỗi lần Ly Tiên dùng lá cây thay cũ đổi mới xuống để hình dung trà này luôn khiến Vương Thủ Triết cảm thấy có chỗ nào đó không đúng…
Bỏ đi bỏ đi, nghĩ nhiều vô ích.
Vương Thủ Triết vừa uống linh trà vừa híp mắt bắt đầu kể câu chuyện nghe nhiều tới thuộc, Trư Bát Giới cõng thê tử. Chỉ là lần này người nghe không phải là đám hài tử nghịch ngợm của Vương thị mà là mầm non tiên chủng Vương Ly Tiên cùng với một tấm “thuẫn”.
Không sai, chính là một tấm thuẫn. Đó là linh thuẫn Thần Thông Khí Linh trống rỗng mà Vương Thủ Triết có được trong doanh tập huấn tân binh. Cái gọi là Khí Linh trống rỗng là Khí Linh mờ mịt ý thức, giống như một trang giấy trắng vậy.
Luận về uy lực, đương nhiên kém hơn không ít so với linh bảo Thần Thông có Khí Linh chín chắn. Nhưng trống rỗng cũng có lợi ích của trống rỗng, đó chính là có thể bồi dưỡng từ đầu, hòa hợp tính cách của Khí Linh với bản thân, không tới mức sẽ méo mó, đương nhiên, cả quá trình cũng cực kỳ dài.
“Ê a ê a.” Vương Ly Tiên nghe rất vui vẻ, khi kích động rung lắc, lại rơi xuống mười mấy chiếc lá cây, cống hiến cho kho tồn của Sinh Mệnh Tiên Trà.
“A a a.” Ý thức của Khí Linh bảo thuẫn vẫn cực kỳ yếu, nhưng đã có thể làm một số việc đơn giản, ví dụ dùng thân thuẫn đón lá cây rơi, gom chúng lại.
“Tiểu Thản ngoan thật.” Vương Thủ Triết xoa linh thuẫn hai cái, tựa như đang khích lệ.
“A a.” Bảo thuẫn được gọi là Vương Thản Khắc kích động hồi âm.
Trước giờ Vương Thủ Triết rất hứng thú với bảo vật loại thuẫn, bởi vì nó đại biểu cho bảo vệ và an toàn. Sau khi có phương tiện tiến công siêu cường như Vương Ly Tiên, thứ Vương Thủ Triết cần cân nhắc hơn là phòng thủ cá nhân, chỉ cần hắn không chết thì có thể duy trì hỏa lực cung cấp cho Vương Ly Tiên, lập nên vùng bất bại.
Một tấm thuẫn có hơi yếu ớt, nếu có thêm một tấm linh bảo thuẫn Thần Thông thì có thể chơi dòng song thuẫn trong truyền thuyết rồi.
“Ê ê a a.” Vương Ly Tiên cũng múa may cành nhánh, đòi ôm ôm bế lên cao, tuy nàng là cây nhưng suy cho cùng vẫn là một đứa trẻ không phải sao?
Chỉ là tính cách của hài tử này có hơi nóng nảy.
Tuy nàng là một tiên thực hệ sinh mệnh nhưng sở thích lớn nhất của nàng lại là hỏa lực, thi thoảng sẽ thúc giục cha thôi hóa thăng cấp hạt giống hỏa lực cho nàng, đừng hỏi nàng hỏa lực bao nhiêu mới đủ, hỏi chính là càng nhiều càng tốt.
“Được được được, bế lên cao thì thôi, ôm ôm, xoa xoa nè.” Vương Thủ Triết nhẹ nhàng thích ý nói: “Ly Tiên à Ly Tiên, ngươi phải nhanh nhanh lớn lên, đợi khi ngươi biết nói chuyện, cha sẽ đưa ngươi tới Tộc Học học hành. Cha nói ngươi nghe, Tộc Học vui lắm, có rất nhiều tiểu bằng hữu thú vị có thể cùng ngươi trưởng thành.”
“A ê a ê.” Vương Ly Tiên rất vui, lại rung xuống mấy lá cây. Sau đó, tiểu Thản lại rất chân chó bay nhanh tới đón lấy, cho Vương Thủ Triết giống như hiến bảo.
“Ngoan, đều ngoan.”
…
Khi Vương Thủ Triết rời xa thế tục, rời xa đám hài tử nghịch ngợm, sống cuộc sống tiêu diêu nhàn hạ.
Hoàng cung, trong Chuyết Chính Các.
Long Xương đại đế nửa nằm trên ghế thái sư nghỉ ngơi, một bộ dáng tinh khí thần có chút sa sút. Năm con sói con kia đã đủ khiến ông ta mệt mỏi và đau đầu nhưng không ngờ, hai ngày nay, năm con sói con kia lại thành công hợp lực với ba nhóc con Vương thị.
Cứ như vậy, đây chẳng phải là hiệu quả một cộng một bằng hai.
Trong vòng mấy ngày ngắn ngủi.