Chương 1392: Gió thu nổi! Đại đế nhớ Vương Thủ Triết (8)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 2 lượt đọc

Chương 1392: Gió thu nổi! Đại đế nhớ Vương Thủ Triết (8)

Từng “tin dữ” không ngừng xung kích cực hạn của Long Xương đại đế.

Khó khăn lắm mới thanh tĩnh nửa ngày, Long Xương đại đế không muốn xử lý quốc sự, chỉ muốn có nửa ngày an tĩnh nghỉ ngơi. Nhưng không ngờ, còn chưa tới hai khắc, hoạn quan lại tới bẩm báo: “Bệ hạ, không hay rồi. Ba đứa nhóc và năm sói con của Vương thị, còn có một lớn một nhỏ của hoàng thất đều đột nhiên biến mất rồi.”

“Gì? Trẫm đã phái ‘tiểu Cát Tử’ đích thân trông chừng, bọn chúng còn có thể mất?” Long Xương đại đế chộn rộn trong lòng, có chút dự cảm không hay, vội nói: “Mau tìm ra, càng nhanh càng tốt.”

Sau đó lại trôi qua một khắc, hoạn quan tới bẩm báo: “Bệ hạ, tìm thấy rồi.”

“Thế thì tốt, thời gian còn chưa lâu. Tìm thấy ở đâu?”

“Hồi bệ hạ, trong Tiên Dược Viên sau núi…” Hoạn quan bị dọa tới run rẩy.

“Gì? Tổn thất lớn không?”

“Đang, đang thống kê.”

“Phụt!” Long Xương đại đế suýt hộc máu, cảm thấy bản thân lại tổn thọ thêm mấy năm nữa. Ông ta quay đầu, âm u nói với lão Diêu: “Vương Thủ Triết đang làm gì? Đã bao nhiêu ngày rồi, sao còn chưa tới bái kiến trẫm?”

“Bệ hạ, nghe nói mỗi ngày đều uống trà, nói chuyện, hay là đi dạo phố xá, thu thập một số hạt giống quý hiếm cổ quái…Tóm lại, rất nhàn.” Lão Diêu thấp giọng nói: “Bệ hạ, người muốn triệu kiến hắn sao?”

“Triệu, triệu cái đầu hắn. Hắn có thân phận gì, trẫm có thân phận gì? Hắn không chủ động tới gặp trẫm, trẫm còn cần hắn tới sao?” Long Xương đại đế ngày càng đen mặt: “Dù sao hắn tới muộn một ngày, trẫm ghi thù thêm một phần. Hắn càng tới muộn, càng phải chịu cơn thịnh nộ lôi đình của trẫm.”

“Vương Thủ Triết à Vương Thủ Triết, trẫm nhớ ký ngươi rồi.”

Khóe miệng lão Diêu giật giật, không nói gì thêm.

Vào lúc này, Vương Thủ Triết đi ra từ trong động phủ tùy thân, “a xùy” hai tiếng.

Bỗng dưng!

Ngọc phù trong ngực khẽ rung động.

Vương Thủ Triết bóp ngọc phù một cái, mi tâm hơi ngưng lại, sau đó lại dãn ra. Hắn xoa mũi, ngước nhìn bầu trời, tự tin nói, bầu trời dần lạnh, lại là một mùa thu hoạch bội thu ngũ cốc rồi.

Đại khái, rắn chuột cũng nên nghe gió mà động rồi.

Đại Càn hoàng thất từ khi Tử Vi Huyền Đô đại đế tới nay, con cháu sinh ra đã không biết có bao nhiêu người.

Theo quyền lực thay phiên nhiều lần, đích mạch xưa cũng sẽ dần chìm vào bàng chi, mà bàng chi sa sút có lẽ cũng thi thoảng sẽ xuất hiện thế hệ kinh tài tuyệt diễm khiến nhất mạch này lại quật khởi lần nữa.

Là thế gia lớn nhất Đại Càn, Ngô thị giống với các thế gia có lịch sử lâu đời khác, đều có nền tảng nhân khẩu cực kỳ lớn. Nhưng hầu hết trong đó đều không có bao nhiêu người có tiền đồ, nhiều nhất chỉ là dựa vào danh hoàng thất, chiếm thêm chút tài nguyên hoặc là giúp đỡ kinh doanh một số sản nghiệp hoàng thất.

Có điều suy cho cùng hoàng thất là hoàng thất, nền tảng hùng hậu, thực lực cường hoành, bây giờ thân vương còn sống có tới mười một người, số lượng quần thể quận vương càng lớn mạnh hơn.

Trong đó, Đức Hinh thân vương nhất mạch là nhất mạch cường đại nhất hiện giờ trong hoàng thất, chỉ riêng thân vương có tu vi Thần Thông cảnh đã có hai vị, số lượng quận vương lên tới mười tám vị.

Hơn nữa tình thế phát triển của nhất mạch này vẫn rất mạnh, tiềm lực tương lai vĩnh viễn không dừng ở đây.

Khang quận vương, một trong hai chuẩn đế tử chính là một người xuất chúng trong thế hệ trẻ của nhất mạch này.

Bây giờ Tuyết Ngưng tiểu quận chúa được bệ hạ sủng ái cũng xuất thân từ Đức Hinh thân vương nhất mạch, gia gia của nàng chính là đường đệ “Vinh quận vương” của Vĩnh An thân vương, tuy Vinh quận vương không có thiên tư trác tuyệt như Vĩnh An thân vương nhưng tổng thể cũng có chức quận vương.

Nhân đinh của tiểu chi mạch Vinh quận vương này không tính là quá hưng vượng, đa số bình thường, vẫn luôn không có ai có thể xông lên Tử Phủ cảnh kế thừa y bát của ông ta, thế nên Vinh quận vương hiện giờ đã sáu trăm năm mươi tuổi rồi, nhi tử tôn tử đều đã chết không ít.

Có điều, Vinh quận vương người già nhưng tâm không già, khi năm trăm tuổi không kiềm nén được kéo cung, già mà cứng sinh ra ấu tử Ngô Anh Tài, tư chất thiên phú vẫn tính là tốt, đã thức tỉnh Bạch Long huyết mạch khá hiếm.

Dựa vào sự sủng ái của lão phu đối với ấu tử thiếu thê, Vinh quận vương nghĩ cách kiếm ra dịch cải thiện tư chất huyết mạch, bồi dưỡng Ngô Anh Tài thành thiên kiêu, tìm cách xin cưới đích nữ Trần thị của Đại Càn Trần thị làm thê.

Chỉ đợi sau khi Ngô Anh Tài tu luyện thành Tử Phủ cảnh sẽ tới chiến trường ngoại vực tranh chút công huấn, sau khi báo cáo bệ hạ sẽ mở một quận vương phủ. Đến chừng đó, nhất mạch này của ông ta cũng tính là một nhà hai quận vương, địa vị và quyền lên tiếng ở đích mạch có thể cao lên không ít.