Chương 1393: Gió nổi lên kinh! Thủ Triết chết chắc rồi (1)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 1393: Gió nổi lên kinh! Thủ Triết chết chắc rồi (1)

Sở dĩ đề cao Ngô Anh Tài, đó là vì Ngô Anh Tài và đích nữ Trần thị đã sinh ra một nữ nhi tài giỏi, Ngô Tuyết Ngưng!

Nàng có tư chất tiên thiên bất phàm, đồng thời là Bạch Long huyết mạch nhưng mạnh hơn cha của nàng nhiều. Khi bảy tám tuổi, tư chất huyết mạch đã được giám định ra, kinh động Đức Hinh thân vương nhất mạch, và báo cáo lên bên bệ hạ, sau đó được liệt vào trong danh sách bồi dưỡng trọng điểm của hoàng thất, tất cả đãi ngộ đều là đỉnh cấp nhất.

Ngoài hoàng thất coi trọng Ngô Tuyết Ngưng, thế gia Tam phẩm Đại Càn Trần thị cũng cực kỳ coi trọng đích ngoại tôn nữ Tuyết Ngưng này, bình thường âm thầm trợ cấp, tuy không bằng với đãi ngộ của Thần Thông chủng trong nhà nhưng cũng vượt qua tài nguyên của Tử Phủ chủng bình thường.

Mà Vinh quận vương và Ngô Anh Tài cùng với mẫu thân Trần thị của Tuyết Ngưng cũng dựa vào Ngô Tuyết Ngưng mà trở nên có quyền có thế.

Hôm nay, Vinh quận vương phủ.

Mới sáng sớm, các hạ nhân của Vinh quận vương phủ đã bắt đầu bận rộn quét dọn vệ sinh, giăng đèn kết hoa, trải thảm đỏ.

Đây chẳng phải sắp làm hỉ sự gì, mà là có ba vị khách quý sắp giáng lâm Vinh quận vương phủ.

Vinh quận vương tuổi cao nhưng chí hướng vẫn rất kiên định, dắt “kiều thê trẻ” Mạnh thị khoảng hơn hai trăm tuổi của ông ta cùng với phu thê Ngô Anh Tài tới chiêu đãi khách quý.

Ba vị khách quý này, một vị là Khang quận vương phi Triêu Di Tĩnh, một vị là Thần Thông chủng Triệu Chí Khôn của An quốc công phủ, còn có một vị chính là đại thiên kiêu trẻ của thế hệ trẻ An quốc công phủ, Triệu Nguyên Thanh.

Triệu Di Tĩnh thì không cần nói rồi. Thân phận của nàng không phải là quận vương phi bình thường có thể sánh được, tương lai có xác suất đăng vị hoàng hậu không nhỏ.

Mà Triệu Chí Khôn của An quốc công phủ cũng là một đại nhân vật trác tuyệt bất phàm, nhân vật cấp Thần Thông lão tổ trong tương lai. Hơn nữa, ông ta đã nhiều lần tới chiến trường ngoại vực, đều biểu hiện bất phàm, giành được không ít chiến công trở về, ngay cả bệ hạ cũng không ngừng tán dương, ban thưởng với công huân của ông ta.

Những điều này vẫn chưa phải quan trọng nhất, bây giờ ông ta chính là người kế nhiệm được thủ phụ đương thời Triệu Hồng Bác dốc lòng bồi dưỡng. Tương lai là đại lão quyền thế đỉnh cấp, Đế Trụ trung lưu của Đại Càn.

Đại Càn quốc chế chính là hoàng thất và thế gia cùng trị thiên hạ, thế gia càng lớn càng cường thịnh, đồng nghĩa với càng có thể có nhiều “cổ phần” trong tập thể Đại Càn này, càng có sức ảnh hưởng chính trị, nhận được quyền lực càng nhiều.

Bây giờ, ở Đại Càn, trong tình huống chỉ có một thế gia Nhị phẩm, chức thủ phụ rơi vào Triệu thị chính là thực chí danh quy, đây cũng là một phần mà bọn họ đạt được sau nhiều nưm cống hiến cho Đại Càn.

Cho dù tương lai An quận vương có may mắn lên ngôi đại đế, trong thời gian ngắn cũng khó mà lay động vị trí thủ phụ của Triệu thị. Chỉ có thể giống như Long Xương đại đế năm xưa, đối phó với Đại Càn Vương thị, từng chút bào mòn suy yếu, dìu đỡ thế gia khác để thay thế mà thôi.

Đây chính là sức mạnh của thế gia Nhị phẩm.

Vị đại thiên kiêu Triệu Nguyên Thanh còn lại mới năm mươi tuổi, vừa bước vào Thiên Nhân cảnh. Dựa theo cách nói của kinh thành, hắn còn là một hài tử thiếu niên khí thịnh!

Lúc này, Triệu Nguyên Thanh mặc kình trang Huyền Vũ thanh niên hai màu xanh trắng, chất vải dùng là vải cống phẩm nổi tiếng, Bạch Vân Linh Miên.

Vải này làm ra từ một cây linh thực dị chủng có phẩm giai đạt tới bát giai, linh miên do Linh Miên thụ sản xuất ra dệt thành, linh miên này có chất mềm mịn, vô cùng bền, chẳng những mặc rất thoải mái còn có thể cung cấp hiệu quả phòng ngự không nhỏ. Chỉ là giá cả cực kỳ đắt, bình quân mỗi bộ có giá tiêu thụ đạt tới tám mươi vạn càn kim, còn đắt hơn cả một món pháp bảo trung phẩm!

Cây Linh Miên thụ bát giai kia phải sinh trưởng trên linh mạch phẩm cấp mộc hệ cỡ nhỏ, quanh năm cần cung cấp chất dinh dưỡng, mười năm mới có thể sản xuất ra một lô linh miên.

Cho dù đã cố gắng cải tạo kỹ thuật dệt bông cũng chỉ miễn cưỡng có thể dệt ra mười mấy tấm Bạch Vân Linh Miên, tổng cộng có thể chế ra một hai trăm bộ y phục, trong đó hầu hết đều cung cấp cho hoàng thất, hoặc là xuất khẩu tới Tiên Triều.

Dù sao thì tu sĩ có thể dùng nổi y phục do Bạch Vân Linh Miên chế thành ở Đại Càn rất ít.

Đây không phải là vấn đề mua được hay không mà là vấn đề nỡ hay không nỡ. Dù sao thì y phục là tiêu hao phẩm, không giống như pháp bảo có thể truyền được mấy đời.

Cẩm thị ở Quy Long Thành, một thế gia Ngũ phẩm không quá nổi bật trên kinh thành, chỉ vì trong trang viên vùng ngoại ô trồng cây Linh Miên thụ bát giai này, thu nhập bình quân hàng năm không thấp hơn ngàn vạn càn kim, cuộc sống vô cùng dư dả dễ chịu, thực sự khiến nhiều thế gia “ngưỡng mộ ghen tỵ”.