Chương 1396: Gió nổi lên kinh! Thủ Triết chết chắc rồi (4)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 1396: Gió nổi lên kinh! Thủ Triết chết chắc rồi (4)

“Người đâu, chuẩn bị xe, ta phải lập tức về nương gia một chuyến, tìm ca ta, tìm lão tổ tông.”

Sau khi Trần thị phát tiết một trận, lập tức trở về nương gia.

Ngô Anh tài ít nhiều có chút sợ hãi, cũng vội vàng đi theo. Thê tử Trần thị này của ông ta không đơn giản, ca ca Trần Cảnh Long của bà chính là Thần Thông chủng đương thời của Đại Càn Trần thị, không phải là nhân vật đơn giản.

Có thể biết rõ, đợi sau khi người của Trần thị Tam phẩm biết được chuyện này, không thể thiếu một trận gà bay chó chạy.

Chuyện này tạm thời không nhắc tới.

Vào khoảng thời gian này, bến Trường Ninh An Giang.

Bây giờ bến Trường Ninh An Giang đã sớm do Vương thị nhận thầu, do Vương thị phụ trách tu sửa, bảo trì và kinh doanh. Ngoài ba phần thu nhập làm phí thầu, phần còn lại Vương thị tự sắp xếp.

Nhưng dưới sự kinh doanh của Vương thị, bến An Giang ngày càng phồn vinh, bến cảng cũng ngày càng rộng rãi, dần trở thành bến cảng hàng đầu ở hạ du An Giang. Rất nhiều hàng hóa từ thủy lộ ở Lũng Tả lưu chuyển ra đều dần tụ tập ở bến An Giang.

Sự bộn bề của thương nghiệp cũng thúc đẩy nhiều thương lái vân du tới đãi vàng. Hầu hết bọn họ đều là tán tu, hoặc xuất thân từ gia tộc Huyền Vũ chưa nhập lưu dưới cửu phẩm, hoặc là một số bàng hệ của gia tộc.

Bọn họ hoặc làm một mình hoặc nhóm năm nhóm ba, hoặc nhiều người tụ thành đoàn, dựa vào số lượng nhỏ xe ngựa để chuyển hàng, kiếm lấy lợi nhuận lúc thì ít ỏi lúc thì phong phú.

Đừng xem thường ngành buôn bán vân du, chỉ nói tới quy mô vận chuyển và tư kim, bọn họ vĩnh viễn không bằng thương hội chính quy.

Nhưng chính vì bọn họ lăn lê bò lết cả ngày ở tầng thấp, đối mặt với nền tảng căn bản nhất của xã hội, luôn tiếp xúc với người của tam giáo cửu lưu đủ mọi thể loại, trong tay luôn có một số con đường tin tức ẩn mật, khứu giác cũng cực kỳ nhạy bén.

Một số thương lái vân du lợi hại, thuần thục dùng khứu giác mà nói, không kém hơn những chưởng quỹ trong thương hội chính quy.

Lấy cả Lũng Tả quận mà nói, Trường Ninh vệ chắc chắn là nơi có nhiều cơ hội kiếm tiền nhất, mà đương nhiên nơi giàu nhất Trường Ninh vệ phải kể tới Bình An trấn, Tân An trấn.

Hàng loạt hàng hóa mua sắm của Vương thị có nguồn gốc từ thương hội Tiền thị cực giỏi vật lưu đường bộ. Mà việc mua sắm số ít hàng hóa quý hiếm đều là thông qua Thủ Đạt thương hội vận tác.

Nhưng cho dù như vậy vẫn có vô số thương lái vân du ngửi được thương cơ.

Khẩu vị của Vương thị ở các loại hạt giống, kim loại, chất gỗ ưu chất, khoáng thạch cổ quái hiếm lạ, nhiên liệu cùng với các nguyên liệu ưu chất khác, gần như đã tới mức độ sâu không thấy đáy.

Tuy Tiền thị thương hội và Thủ Đạt thương hội đã ôm đồm hầu hết các yêu cầu nhưng suy cho cùng vẫn không thể liếm đáy chậu quá sạch sẽ. Mà thương lái vân du lại giỏi thâm nhập xuống thị trường, đào quật ra giao dịch vụn vặt tầng chót.

Bọn họ tìm kiếm khắp nơi ở tầng chót của xã hội về những tài nguyên mà Vương thị yêu cầu, sau đó vận chuyển tới Bình An trấn nhận lấy hồi báo lợi nhuận cao ngạch. Lại dựa vào “giao tình” này, từ Vương thị mua một số sản phẩm đặc sắc của Vương thị, tiếp tục đi tới thị trường vụn vặt đáy thấp của bọn họ. Không ít thương lái vân du ngược lại đã phát tài, càng làm quy mô càng lớn.

Mà Vương thị cũng hữu ý vô ý, dìu dắt một số thương lái vân du ưu tú, lấp vào chỗ khuyết thiếu tài nguyên do nhu cầu nguyên vật liệu ngày một tăng dẫn tới. Hàng ngàn hàng vạn thương lái vân du giống như con kiến cần mẫn, vơ vét tài nguyên khắp nơi, sau đó từng chút một vận chuyển tới Vương thị.

Mỗi lần số lượng không lớn nhưng cộng lại, tổng tài nguyên lại cực kỳ lớn.

Trong thương lái vân du lui tới, có một già một trẻ thương lái vân du. Tuy bọn họ là thương lái vân du mới tới nhưng lại rất hiểu yêu cầu của Vương thị.

Bọn họ có một chiếc xe ngựa cũ rách, chở thỏi sắt to mà Vương thị cần nhất, và một số vải chất lượng cao, xạ hương, tinh thán có thể thỏa mãn nhu cầu của cư dân dưới quản lý của Vương thị, đều là hàng hóa đắt hàng trên địa bàn của Vương thị.

Trong tình huống hàng hóa phù hợp, sau khi bọn họ trình báo hàng hóa, kiểm tra xong thân phận, nhanh chóng thuận lợi thông qua trạm kiểm soát do Vương thị thiết lập, lấy được chứng nhận thông hành tạm thời của hai nơi Bình An trấn, Tân An trấn.

Sau đó, hai người giống như những thương lái vân du khác, ngồi tàu tới Bình An trấn.

Xe ngựa cũ rách chầm chậm đi trên đường rộng rãi mà bằng phẳng ở Bình An trấn, thoát ly khỏi từng cặp mắt sắc bén kia, ánh mắt nhìn người tựa như đang tra xét phàm nhân của gia tướng Vương gia, một lớn một nhỏ thương lái vân du cuối cùng mới thở phào một hơi.