Chương 1397: Gió nổi lên kinh! Thủ Triết chết chắc rồi (5)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 1397: Gió nổi lên kinh! Thủ Triết chết chắc rồi (5)

Bọn họ vừa điều khiển xe ngựa vừa nhìn đông ngó tây, tựa như đang thưởng thức cảnh trí kỳ lạ mới mẻ khác với những nơi khác của Bình An trấn.

Trong đó một thương lái vân du trẻ hơn kiềm chế hỏi: “Sư phụ, ta nghe nói bây giờ Vương thị ở Lũng Tả quận một tay che trời, hôm nay nhìn thấy quả nhiên không sai. Ngay cả chứng nhận thông hành cũng độc hành đặc biệt. Chúng ta âm thầm tới tra ngầm như vậy, có phải rất nguy hiểm không?”

“Ta nghe nói, trước đó có tiền lệ quan thuế vụ tới điều tra ngầm tử vong không rõ ở địa phương.”

“Yên tâm, mỗi ngày thương lái vân du tới lui Bình An trấn không có một vạn cũng có tám ngàn. Trước không nói bọn họ không thể vặn hỏi rõ lai lịch của tất cả mọi người, huống hồ thân phận mà chúng ta ngụy trang đều chân thực đáng tin, tính an toàn rất cao.”

“Hơn nữa, thủ đoạn trốn thuế lậu thuế của thuế gia, chẳng qua chỉ là những chiêu đó. Lão sư của ngươi làm quân thuế vụ nhiều năm như thế, những chuyện này đều rất tỏ tường, bảo đảm tra là có chuẩn. Chẳng bao lâu nữa, chúng ta có thể thành công rút lui rồi.”

Vừa nghe thấy lời này, thiếu niên lập tức lấy lại tinh thần, nhanh chóng quấn lão sư hỏi những thủ đoạn trốn thuế lậu thuế của thế gia.

Lão quan thuế vụ bị quấn tới hết cách, chỉ đành giải thích một phen với hắn.

“Một là ‘giấu mẫu đất’.” Quan thuế vụ cải trang thành lão thương lái vân du giải thích: “Cách này nói ra cũng đơn giản. Chỉ cần lúc đo đạc mẫu đất, hơi buông lỏng đỉnh đầu mấy thước là có thể đăng ký một mẫu một phần thành một mẫu, một phần trong đó bị ‘giấu’ đi. Như vậy một ngàn mẫu, một vạn mẫu, đất bị giấu đi tương đối lớn, đây chính là ‘giấu mẫu đất’. Mà phần đất bị giấu đi này, vì không có tính vào trong đất đo dạc, dĩ nhiên cũng không cần nộp thuế.”

Vào thời kỳ khai hoang, thế gia địa phương đều có uy vọng bản địa rất cao, quan phủ địa phương cũng thường sẽ mắt nhắm mắt mở với thế gia, muốn làm được điểm này không khó.

“Nhắm vào tình huống này, có một cách cực kỳ đơn giản có thể giải quyết. Đó chính là đo đạc lại. Lần này, ta mang ‘thước đo đất kiểu tiện lợi’ mới ra của Công Trình ty, có thể tiến hành đo chuẩn kích thước của đất mẫu. Chúng ta lặng lẽ đo liền biết Vương thị có chơi chiêu ‘giấu mẫu đất’ hay không. Đến chừng đó chúng ta báo lên trên, ba ty liên hợp tra triệt để kiểm kê đo đạc một phen, tuyệt đối có thể khiến Vương thị nôn ra hết phàn đất giấu nhẹm đi.”

“Thứ hai là ‘phép canh tác muộn’.” Lão quan thuế vụ hiển nhiên có rất nhiều kinh nghiệm thực tiễn, nói ra những chuyện này mạch lạc rõ ràng, đâu ra đấy nói: “Cách này cũng đơn giản. Chỉ là lúc khai hoang, báo sai thời gian.”

“Ví dụ nói một địa phương, kỳ thực đã khai hoang gần năm năm, có thể trồng ruộng rồi nhưng thế gia lại không báo lên trên, mà kéo dài tới hai mươi mấy năm mới báo lên trên tiến hành đăng ký. Sau khi đăng ký đất, còn có kỳ miễn thuế năm mươi năm, tương đương nhiều thêm hai mươi năm thời gian miễn thuế.”

Mấy chục năm nay, Vương thị vẫn luôn khai hoang, muốn dùng cách này, quả thực quá là đơn giản.

“Tình huống này tra ra tương đối phiền phức hơn, phải tiến hành điều tra thăm hỏi chi tiết. Còn phải làm giám định độ trưởng thành của đất. Có điều, chỉ cần làm thì nhất định sẽ có lỗ hổng, chỉ cần thăm hỏi đã đủ tỉ mỉ, có thể tìm ra được chứng cứ.”

“Thứ ba chính là thuế linh điền khó tra nhất. Đây cũng là chỗ đau đầu trốn thuế của thế gia.” Lão quan thuế vụ nhắc tới thuế linh điền cũng có chút đau đầu: “Linh điền do thế gia khai tích thường có rất nhiều bí mật, không phải khai hoang ở nơi cực kỳ ẩn bí, chính là vị trí có trận pháp cấm chế, tuyệt đối sẽ không cho phép người ngoài tiến vào, cực kỳ khó tra. Có điều, nếu nhất quyết phải tra, cũng không phải không có cách, dù sao thì hễ trồng linh thực linh tài linh dược thì không thể làm tới không chút dấu tích. Ví dụ Tử Diệp Hà Thủ Ô, mỗi tháng đều phải dùng linh tuyền hàm chứa linh khí Ất Mộc tưới, linh dược linh tài khác, khi trồng trọt cũng có nhiều yêu cầu, hầu hết đều cần vận chuyển từ bên ngoài vào linh điền, chúng ta có thể dựa vào những tin tức này phản đoán ra chủng loại linh thực trồng trong linh điền.”

“Hóa ra là như vậy. Đây quả thực là cách hay.” Quan thuế vụ trẻ tín phục gật đầu: “Mục đích của thế gia trồng linh thực không ngoài hai kiểu, hoặc là tự dùng, luyện chế thành đan dược, hoặc là bán ra ngoài, đổi lấy tài nguyên cần thiết. Nếu quan sát kỹ con đường tiêu thụ bên ngoài của họ, có lẽ cũng có thể có thu hoạch. Kiểm chứng hai bên thì có thể khống chế sai biệt trong phạm vi khá nhỏ.”

“Không sai, trẻ nhỏ dễ dạy.” Lão quan thuế vụ vuốt râu, hài lòng gật đầu, hiển nhiên tương đối hài lòng với suy đoán suy một ra ba của đồ đệ nhà mình: “Có điều, dù sao thì cách này tồn tại sai sót nhất định, trừ phi cần thiết, có thể không dùng thì không dùng. Chuyến này chúng ta là tới tra ngàm, đo mẫu đất trước, rồi thầm hỏi thăm sau, tất cả đều lấy bảo đảm an toàn cho bản thân làm tiền đề, nhất định phải cẩn thận hành sự, tránh đánh rắn động rừng.”