Chương 1398: Gió nổi lên kinh! Thủ Triết chết chắc rồi (6)
“Một khi nắm được chứng cứ, lập tức báo lên trên.”
“Còn chuyện tra rõ sau đó, dĩ nhiên có đại nhân cấp trên tới lo. Tuyệt đối đừn tham công mạo hiểm.”
Làm nghề này như bọn họ kiêng kỵ nhất chính là tham công liều lĩnh, không biết có bao nhiêu quan thuế vụ xuống tra ngầm đều mất mạng.
Lão quan thuế vụ lo lắng người trẻ khí thịnh, không biết chừng mực, vào mà mất đi tính mạng, căn dặn nhiều lần.
Trong lúc nói, có xe ngựa khác đi tới từ phía đối diện.
Sư đồ hai người lập tức giả vờ như thương lái vân du bình thường, ung dung che giấu qua.
Rất nhanh, hai sư đồ đã thành công “trà trộn” vào Bình An trấn, bắt đầu âm thầm tra hỏi, ý đồ tìm ra chứng cứ Vương thị trốn thuế lậu thuế. Chỉ đáng tiếc, suy cho cùng bọn họ đã xem thường thủ đoạn phòng vệ và độ coi trọng trong công tác tình báo của Vương thị.
Nếu không phải Vương thị cố ý buông lỏng, bọn họ đx bị chặn lại ở bến Trường Ninh rồi.
…
Cùng một khoảng thời gian, “Vọng Tiên Các” kế bên Ngự Hoa Viên hoàng cung.
Toàn thân các này do linh mộc tạo nên, cao hơn mười trượng, có thể thu hơn nửa cảnh trí của Ngự Hoa Viên vào trong mắt khi nhìn từ trên cao xuống.
Trong Vọng Tiên Các có rất nhiều phòng, cũng có hoan quan cung nữ lo liệu, vì vậy các hài tử ở đây, tâm trạng cũng cực kỳ thoải mái.
Quan trọng nhất là “Vọng Tiên Các” chính là nơi dồi dào linh khí nhất trong hoàng cung, có lợi cho sự trưởng thành của các hài tử.
Đỉnh các Vọng Tiên Các.
Ở đây rường cột chạm trổ, bốn mặt thông thấu, cũng là nơi có tầm nhìn đẹp nhất trong cả Vọng Tiên các, ở đây uống rượu mua vui cũng tốt, ngâm thơ vẽ tranh cũng xong, thậm chí tổ chức đại hội nướng thịt gì đó cũng rất tốt.
Đây không phải là đang nói mà là thật sự đang nướng.
Các đại trù của ngự thiện phòng được gọi tới, nướng các loại trân kỳ mỹ tửu ở hiện trường.
Long Xương đại đế đang đánh cờ, đối thủ là Vương An Nghiệp, không, nói chính xác là sư tôn Cơ Vô Trần của Vương An Nghiệp.
Trong mọi người ở đây, ngoài Ngô Chí Hành và Ngô Tuyết Ngưng còn có chút hứng thú xem đấu, Vương Ly Lung và Vương nh Tuyền cùng với năm sói con đều chớp mắt nhìn thịt nướng, nước dãi sắp chảy ra.
“Tuyệt sát!” Long Xương đại đế hạ cờ, giết một con đại long của Vương An Nghiệp, lập tức cười vô cùng sảng khoái: “Ha ha ha, An Nghiệp, cho dù có Cơ tiền bối giúp đỡ, ngươi cũng không được. Đợt tiếp theo ngươi còn định phái ai lên? Là Vô Lượng tiểu tỷ tỷ hay là Thất tỷ tỷ? Hoặc là ngươi còn giấu tỷ tỷ nào khác? A ha ha…”
“Này này, ngươi đường đường là một đại đế, ức hiếp một đứa nhóc thú vị sao?” Quân đoàn kỳ Thất tỷ tỷ không thuận mắt, mở miệng mắng: “Thắng một hài tử mười hai tuổi, đáng để cười càn rỡ như thế sao?”
“Trẫm là một đại đế sắp chết già rồi, sao không thể càn rỡ chứ?” Long Xương đại đế đắc ý cười: “An Nghiệp à, trẫm dạy ngươi học một trò. Lượt tiếp theo, tuy cũng có chút vận khí nhưng cuối cùng vẫn là liều tích lũy và nội tình. Sau này trên đường đời của ngươi, đừng vì một cánh buồm thuận gió của bản thân mà phiêu.”
“Ta bệ hạ chỉ dạy.” Vương An Nghiệp đứng dậy trịnh trọng hành lễ.
“Trẻ nhỏ dễ dạy, mạnh hơn gia gia của ngươi nhiều.” Long Xương đại đế nói giống như từng gặp Vương Thủ Triết vậy.
Khoảng thời gian này, tuy Long Xương đại đế bị mấy nhóc con cộng thêm đám sói con kia chọc tức không nhẹ. Nhưng những nhóc con này nghịch thì có nghịch, nhưng khiến người ta yêu thích cũng thật sự rất tài.
Ông ta dứt khoát tổ chức tiệc nướng này. Buộc bọn chúng ở bên cạnh là được rồi chứ?
Quả nhiên, dưới sự mê hoặc của mỹ thực và giám sát của đại đế, mọi người lập tức ngoan ngoãn hẳn.
Ngoài chút nghịch ngợm ra, những hài tử này và đám sói con kỳ thực đều rất tốt. Khoản đền bù gấp ba của Diêu thị đã tới tay, 《 Thần Triều Dư Huy Đồ 》 thật cũng tới tay rồi, ngoài thiệt nửa món đạo khí…Chuyện này không thể nghĩ kỹ, nghĩ kỹ một cái liền lạnh lòng.
Chính vào lúc này, nội vệ tới bẩm báo, nói là Trần Cảnh Long của Đại Càn Trần thị cầu kiến đại đế.
Trần Cảnh Long chính là Thần Thông chủng đời này của Trần thị, ông ta vừa ba trăm tuổi đã là Tử Phủ cảnh tầng sáu rồi, thỏa đáng là một trong những cột đình của Đại Càn quốc. Cho dù là bây giờ, Trần Cảnh Long cũng xem như là nhân tài trụ cột rồi, trên văn trị võ công đều có biểu hiện bất phàm, lập không ít công huân cho Đại Càn.
Người tài mạo này, cho dù là đại đế cũng khá coi trọng.
“Mời hắn vào.” Long Xương đại đế cười nói với Ngô Tuyết Ngưng: “Tuyết Ngưng à, cữu cữu ngươi thính mũi cỡ nào? Chắc chắn là hắn đã ngửi được mùi thơm của thịt nướng mà trẫm đã dụng tâm chuẩn bị.”
Ngô Tuyết Ngưng đảo mắt lại bĩu môi, lẩm bẩm nói: “Chắc chắn là mẫu thân sợ ta nghịch ngợm trong cung, cố ý dặn cữu cữu tới mau chóng quản thúc ta.”
Người nàng sợ không nhiều, Trần Cảnh Long tính là một.
Chẳng mấy chốc, một vị nam tử thành thục có dáng vẻ trông như “ngoài ba mươi” được nội thị dẫn vào Vọng Tiên Các.
“Cảnh Long tham kiến bệ hạ.” Trần Cảnh long chắp tay hành lễ.