Chương 1399: Gió nổi lên kinh! Thủ Triết chết chắc rồi (7)
“Cảnh Long không cần đa lễ, ngươi tới đúng lúc, chơi với trẫm một ván cờ, thắng thì trẫm mời ngươi ăn thịt.” Long Xương đại đế hòa nhã vẫy tay, chung quy ông ta vẫn luôn coi trọng bồi dưỡng thế hệ trẻ, dĩ nhiên vô cùng thân thiết.
“Hồi bệ hạ, bây giờ Cảnh Long trong lòng căm phẫn, khó mà tĩnh tâm chơi cờ.” Sắc mặt Trần Cảnh Long khó coi, tựa hồ miễn cưỡng nhịn nộ ý ngút trời, ép xuống cảm xúc chắp tay xin lỗi.
“Ồ?” Long Xương đại đế đánh giá ông ta từ trên xuống dưới: “Cảnh Long ngươi lần này tới không có ý tốt, đây là…cáo trạng? Ngươi đường đường là một Thần Thông chủng tử Tử Phủ cảnh trung hậu kỳ, nhân tài trụ cột của đất nước, ai dám ức hiếp ngươi?”
“Bệ hạ.” Trần Cảnh Long sâu sắc cúi lạy, sắc mặt khó coi nói: “Triệu thị và Đức Hinh thân vương lại thương nghị muốn gả Tuyết Ngưng cháu gái ngoại của ta cho tiểu tử Triệu Nguyên Thanh của Triệu thị.”
“Không sai, Trần thị ta quả thực không có tư cách chỉ tay múa chân đối với hôn sự của Tuyết Ngưng. Nhưng tốt xấu cũng phải trung cầu ý kiến của Trần thị chúng ta hoặc Tuyết Ngưng chứ? Tệ hơn, chúng ta không được Đức Hinh thân vương đặt vào trong mắt nhưng ông ta cũng phải hỏi xem ý tứ của bệ hạ ngài chứ? Ngài thương Tuyết Ngưng như vậy, hôn sự của nàng vẫn phải có người gật đầu mới được.”
“Gì?” Ngô Tuyết Ngưng vừa định tham kiến cữu cữu, lập tức mơ hồ.
Cái quỷ gì vậy?
Bổn tiểu quận vương ra ngoài ăn thịt nướng, cư nhiên đã bị gả đi rồi?
Gương mặt xinh đẹp của nàng có hơi tái nhợt, lúc này vô thức lén nhìn Vương An Nghiệp. Tuy nàng cũng không biết tại sao phải nhìn Vương An Nghiệp nhưng vẫn theo bản năng mà nhìn.
“Ha ha…
Ý cười ôn hòa trên gương mặt Long Xương đại đế cũng dần cứng lại.
…
Lão Diêu ở bên cạnh hầu hạ thấy vậy, âm thầm thở dài một hơi.
Quả thực bệ hạ đã mấy trăm năm không quản hôn phối của tiểu bối nội tộc rồi nhưng gần đây cuộc chiến đế tử bỗng nổi lên phong vân, dần có xu thế gay cấn.
Điều này cũng đang đại biểu thời đại mới sắp bắt đầu, thời đại cũ sắp tàn lụi.
Mà bệ hạ là “thời đại cũ” sắp tàn lụi, tâm cảnh phức tạp đa biến là điều khó tránh khỏi.
Lần này, chiều sâu liên hôn của Triệu thị và Đức Hinh thân vương nhất mạch, một khi thành rồi, sẽ củng cố minh ước song phương trên mức độ cực lớn, lập nên ưu thế chiến thắng cuối cùng trong cuộc chiến đế tử cực lớn.
Chiêu này không có vấn đề gì về mặt chiến lược nhưng lại có chút vội vàng về mặt chiến thuật. Vừa xem nhẹ tâm thái trở nên mẫn cảm của bệ hạ khi trước, cũng coi nhẹ phản ứng của Trần thị đã gửi gắm nhiều hi vọng lên người Tuyết Ngưng tiểu quận chúa.
Nếu bọn họ nguyện ý kiềm nén một trận, tìm một cơ hội và thời cơ tốt hơn để làm chuyện này, chưa chắc không thể thành nhưng lại lỗ mãng như hiện giờ lại chứng tỏ đã đi một nước cờ hỏng.
Theo bệ hạ thấy, điều này đang đại biểu Triệu thị đã vội vã muốn đầu nhập “tân chủ tử” rồi. Mà Đức Hinh thân vương nhất mạch cũng nóng lòng muốn triệt để kéo Triệu thị mà bệ hạ coi trong vào lòng.
Điệu bộ như vậy, há có thể khiến trong lòng bệ hạ thoải mái?
“Đây chẳng phải là chuyện rất tốt sao?” Sắc mặt của Long Xương đại đế nhanh chóng khôi phục lại, tựa như không có chuyện gì, uống trà, cười híp mắt nói: “Cảnh Long, có phải ngươi đã phản ứng quá độ rồi không? Khang quận vương văn thao vũ lược, mưu hoạch sâu xa, chính là người cạnh tranh mạnh mẽ nhất cho đại đế tương lai. Trần thị các ngươi chẳng phải vẫn luôn muốn thăng cấp Nhị phẩm sao? Lên chiếc thuyền này, trong tương lai phát triển há chẳng phải thuận buồm xuôi gió?”
“Bệ hạ.” Trần Cảnh Long biến sắc, vội vàng nói: “Trần thị chúng ta nhận chiếu cố dìu đỡ của bệ hạ, mấy năm qua mới có thể phát triển thuận lợi, trong lòng ghi ơn bệ hạ, không lời nào biểu đạt hết. Nếu bệ hạ chỉ hôn Tuyết Ngưng, bảo nàng gả cho Triệu Nguyên Thanh, Trần thị chúng ta ắt sẽ vui lòng tiếp nhận, vô cùng ủng hộ. Nhưng là Triệu thị và Đức Hinh thân vương…”
Nói được một nửa, ý tứ của Trần Cảnh Long đã biểu đạt rất rõ ràng.
Chỉ có bệ hạ mới có thể khiến họ thần phục vô điều kiện, người khác không xứng!
Sắc mặt của Long Xương đại đế trở nên ôn hòa mấy phần: “Cảnh Long à, đừng nóng đừng nóng, ngồi xuống ăn chút thịt nướng trước. Người đâu, dâng thịt nướng lên.”
Trần Cảnh Long nghe thấy lời này, nhất thời đầu óc có chút mơ màng, không khỏi thầm lẩm bẩm.
Bệ hạ à, ta đã như ngồi trên đống lửa, người lại còn bảo ta ăn thịt nướng? Nếu người thật sự thương Tuyết Ngưng thì mau hạ chỉ ý, bảo Đức Hinh thân vương thu hồi ý nghĩ hoang đường kia.
Có điều, tuy trong lòng nghĩ như vậy nhưng Trần Cảnh Long cũng không dám tùy ý nói.
Những năm qua, đại đế trở nên vui buồn thất thường, thường không hiểu rốt cuộc ông ấy đang nghĩ gì, hắn cũng không dám đoán bừa, cũng không dám nói bậy, chỉ có thể cứng da đầu nghe theo phân phó, ngồi xuống.