Chương 1421: Tuyệt thế thiên kiêu trảm Tử Phủ! An quốc công nguy (3)
Dù sao thì bất cứ một Tử Phủ cảnh nào, sau khi đã sống mấy trăm năm, trong tay ít nhiều cũng sẽ có vài át chủ bài hộ mệnh. Đặc biệt là lúc một Tử Phủ cảnh một lòng muốn thoát, muốn giết ông ta càng khó.
Trận này đã đánh tới gần nửa canh giờ.
Cuối cùng, bà liều mình bị thương mới thành công giết chết Triệu Khuê.
Trong vùng sơn lĩnh nào đó, thi thể của Triệu Khuê bị chém thành hai khúc, rơi xuống đáy cốc. pháp tướng cánh Phượng Hoàng sau lưng Vương Lung Yên cũng theo đó hóa thành từng đạo quang mang biến mất, thân hình của bà cũng chậm rãi đáp xuống.
Dưới mạn che màu trắng, khóe miệng của bà có máu tươi không ngừng trào ra.
Trận chiến này, bà cũng không dễ dàng.
Thế nhưng, ánh mắt của bà lại lập tức trở nên kiêu ngạo và tự tin. Bà của hiện tại, sau nhiều năm, cuối cùng có thể gánh vác trọng trách người bảo vệ gia tộc lần nữa rồi.
Chính vào lúc này, ở gần đó lại có hai đạo nhaanh ảnh nhanh chóng bay tới.
Sau khi bọn họ đáp đất vững vàng.
Một vị lão giả có dáng người cao lớn, khí độ bất phàm trong đó nhìn thi thể của Triệu Khuê trên đất, lại nhìn Vương Lung Yên, sâu trong ánh mắt lộ ra một tia kính nể và lấy lòng: “Không ngờ Lung Yên lão tổ không cho lão hủ xuất thủ tương trợ là thật sự nắm chắc vượt cấp giết được Tử Phủ cảnh.”
Vị lão giả này chính là lão tổ của Lũng Tả Yên thị, đã đạt thành một hệ liệt hợp tác, thông hôn với Vương thị không lâu trước đó, Yên Vu Phi.
Mà nhân ảnh còn lại là một hình nộm cao một trượng, toàn thân giống như đúc từ đồng tinh, Vương Thủ Tông.
Hắn là hình nộm chiến đấu Tử Phủ cảnh sơ kỳ mà Vương Thủ Triết tiêu tốn số tiền lớn mua về từ Công Dã thị, tuy thực lực không mạnh như Vương Thủ Tộc đạt được từ trong quân doanh tân binh, nưng thả mắt cả Đại Càn quốc, cũng coi như là hình nộm cao đoan cực kỳ hiếm thấy.
Xưa giờ Vương Thủ Triết luôn liệu địch từ xa, hành động lần này rất quan trọng, vì vậy đã phó thác mời lão tổ Yên thị Yên Vu Phi tương trợ Lung Yên lão tổ, còn phái thêm Vương Thủ Tông tương trợ.
Ba người họ liên thủ, cho dù là Tử Phủ cảnh trung kỳ, e là cũng phải ngậm hờn tại chỗ.
Còn nếu Thần Thông chủng tới, ví dụ Triệu Chí Khôn gì đó cũng không sợ, trong tay Lung Yên lão tổ có hỏa lực cao đoan như “sự yểm hộ của quân đoàn trưởng.”
Vương Lung Yên nhàn nhạt liếc nhìn Yên Vu Phi một cái, giọng nói nhẹ nhàng: “Lung Yên cảm ơn Vu Phi lão tổ trợ quyền trước. Chỉ là chuyện Lung Yên vì kỳ ngộ mà đột biến huyết mạch, vẫn mong Vu Phi lão tổ giữ bí mật giúp.”
“Đó là đương nhiên, đó là đương nhiên. Chuyện hôm nay, nếu lão hủ nói ra, xác định khiến Lũng Tả Yên thị ta chôn vùi trong cát bụi.” Yên Vu Phi vội vàng thề độc, lại cẩn thận dè chừng nói: “Chỉ là lần này lão hủ cũng không giúp được gì, tạ lễ trăm vạn càn kim này vẫn nên trả cho…”
“Không cần như vậy. Hiện giờ Yên thị và Vương thị chính là quan hệ thông hôn, vui buồn cùng hưởng, Vu Phi lão tổ vẫn nên lấy đó mà trợ cấp gia tộc.” Vương Lung Yên nói.
“Vậy lão hủ từ chối thì bất kính.” Yên Vu Phi thầm thở phào, trên mặt lộ ra hỉ sắc.
Lần này vốn dĩ được Vương Thủ Triết mời tới trợ quyền, trong lòng ít nhiều vẫn có mấy phần ngạo ý nhưng không ngờ lại nhìn thấy Vương Lung Yên một mình giết chết Tử Phủ cảnh.
Lần này ông ta mới hiểu, vốn dĩ lần này Vương thị có nhiều mục đích, đồng thời hoàn thành nhiệm vụ cũng là để đánh gõ đồng minh tân nhiệm như ông ta.
Nội tình của Vương thị thật sự khiến ông ta vô cùng chấn kinh nhưng trong lòng lại càng vui sướng hơn.
Bây giờ, Yên thị đã hoàn toàn bá vào thuyền lớn Vương thị này, nội tình của Vương thị càng cường đại, Yên thị càng an toàn, cũng càng có cơ hội phát triển.
“Chi chi cha!”
Trên vai của hình nộm chiến đấu Vương Thủ Tông còn có một con đại điểu xõa tung đang ngồi.
Lông vũ toàn thân của nó vẫn là lông tơ, trông có vẻ mập mạp, màu huyền băng, lông đuôi dài tới một trượng, buông lỏng ở phía sau, trông vô cùng hoa lệ.
Từ mức độ hoa lệ của chiếc đuôi này có thể nhìn ra, con Huyền Băng Phượng Hoàng kỳ ấu niên này chính là một con Huyền Băng Phượng đực.
“An Phượng, sang đây.”
Vừa thấy Huyền Băng Phượng xinh đẹp, ánh mắt Vương Lung Yên đã dịu đi mấy phần, vươn tay ngọc, phượng hoàng con liền vỗ cánh phành phạch, bay tới trên vai Vương Lung Yên, thân thiết dùng đầu cọ cọ bà, vô cùng thân cận.
Vốn dĩ Vương Lung Yên định đặt tên cho nó là “Vương Thần Phượng”, kết quả bị một đám nam đinh đời chữ “Thủ” phản đối tập thể, bởi vì không ai muốn có thêm một con Huyền băng Phượng thái gia gia.
Bất đắc dĩ, Vương Lung Yên chỉ đành đặt tên cho nó là “Vương An Phượng”, ít nhất, đời chữ “Ninh” chỉ có mấy đầu củ cái chẳng hiểu gì.