Chương 1422: Tuyệt thế thiên kiêu trảm Tử Phủ! An quốc công nguy (4)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 1422: Tuyệt thế thiên kiêu trảm Tử Phủ! An quốc công nguy (4)

“Lung Yên lão tổ, người chơi với An Phượng tiểu thiếu gia trước.” Lão tổ Yên thị Yên Vu Phi tỏ ra thái độ rất nhún nhường: “Lão hủ thu dọn hiện trường và chiến lợi phẩm một phen trước. Chúng ta phải nhanh chóng rời khỏi đây, trận chiến ban nãy đã kinh động tới vài Thiên Nhân cảnh.”

Đương nhiên bọn họ không sợ Thiên Nhân cảnh, chỉ có điều chuyện này bớt một người biết thì bớt chút phiền phức.

Chẳng bao lâu, Yên Vu Phi đã dọn dẹp xong chiến lợi phẩm, hai người một hình nộm và một Băng Phượng nhanh chóng biến mất tăm.

Sau vài ngày mới có Thiên Nhân cảnh dẫn một vị Tử Phủ cảnh tôn quý cẩn thận dè dặt mà tới, kiểm tra hiện trường nhưng cũng không có thu hoạch được gì.

Đồng thời, Tây Hải quận.

Tây Hải quận nằm ở phía Tây Bắc Đại Càn, chiếm diện tích vô cùng rộng lớn, lớn hơn diện tích của các quận khác không ít. Có hồ nước ngọt lớn nhất nội cảnh Đại Càn, Tây Hải.

Tây Hải dưới ánh mặt trời óng ánh lung linh, giống như triều dâng dậy sóng ở đại hải. Ánh mặt trời màu vàng rọi lên Tây Hải, sóng nước trong vắt, tựa như túy kim, ở xa núi xanh như phấn mày, ẩn ẩn còn có thể nhìn thấy núi tuyết cao ngất, ảnh tượng an ninh mà xinh đẹp, đẹp như tranh.

Nhưng lúc này, sự an bình ở Tây Hải lại bị từng trận âm thanh kêu vang ầm ầm đánh phá.

Bắt đầu từ mấy tháng trước, có từng chiếc máy công trình to tướng mang theo tiếng kêu náo loạn tới nơi này, bắt đầu dốc sức đào bới. Vô số tu sĩ Huyền Vũ tay áo tung bay bay trên bầu trời, dùng phương thức đặc thù điều khiển từ xa, chỉ huy mấy chiếc máy công trình bên dưới.

Dưới sự chỉ huy của họ, một lòng sông to lớn đang dùng phương thức vượt xa bình thường dần hình thành.

Đây là kênh đào đang trong quá trình đào quật.

Kênh đào không phải là trực tiếp đào từ Tây Hải mà là cách một đoạn với Tây Hải, trung gian vẫn chưa đào thông.

Đây cũng là vì tránh dòng nước bào mòn ảnh hưởng tới đào quật. Đợi sau khi cả kênh đào hoàn toàn hoàn công, ngăn cách giữa Tây Hải và kênh đào mới được đào thông, dẫn nước của Tây Hải vào trong kênh đào.

Đến lúc đó, không chỉ An Bắc vệ có đủ nguồn nước, đường sông từ Tây Hải tới Quy Long Thành cũng sẽ được khơi thông.

Sự khơi thông của kênh đào này có thể nói là công ở đời này, lợi ở ngàn thu.

Lúc này, trên bầu trời Tây Hải có một thanh niên bạch bào đang chắp tay đứng, xa xa nhìn kênh đào phía trước.

Thanh niên này có tướng mạo khí vũ hiên ngang, khí độ trầm ổn.

Trận gió phần phật, bạch bào trên người hắn tung bay trong không trung, thân hình lại thẳng tắp như trước, không bị ảnh hưởng chút nào, xa xa nhìn đi, giống như định hải thần châm, tựa hồ không có chuyện gì có thể khiến hắn dao động.

Thanh niên này hiển nhiên là thiếu tộc trưởng của Trường Ninh Vương thị, được Vương Thủ Triết phái tới chủ trì chuyện kênh đào, Vương Tông An.

Bỗng dưng, trên bầu trời phương xa truyền tới một trận ưng kêu.

Ngay sau đó, một chiếc phi liên Long Ưng xẹt phá trời xanh, lao tới nhanh như chớp.

Chẳng mấy chốc, phi liên Long Ưng kia đã bay tới gần, sau đó lập tức dừng lại bên cạnh Vương Tông An.

“Tông An, bên Quy Long Thành truyền tin tới.” Màn xe của phi liên trước mặt được vén lên, gương mặt của An quận vương Ngô Minh Viễn xuất hiện trong xe, biểu cảm nghiêm túc mà căng thẳng: “Trường Ninh Vương thị xảy ra chuyện rồi.”

“Ý điện hạ là chuyện tố cáo Vương thị buôn lậu chất cấm, hiềm nghi thông địch? Chuyện này ta đã biết.” Vương Tông An lại chẳng hoảng hốt chút nào.

Thấy An quận vương tỏ vẻ khó hiểu nhìn hắn, hắn mỉm cười với An quận vuong, thong đong đi vào trong xe ngựa, lấy ra một phong thư từ trong nhẫn trữ vật, giao cho An quận vương: “Đây là thư mà phụ thân ta dặn dò ta giao cho ngài. Ngài xem xong thư sẽ hiểu.”

An quận vương cầm lấy thư nhưng không lập tức mở ra đọc, ngược lại dùng ánh mắt khó hiểu quái dị nhìn Vương Tông An: “Chắc ngươi sẽ không muốn nói cho ta, đây lại là trong kế hoạch của phụ thân ngươi chứ?”

“Ách, cái này…”

Vương Tông An lập tức mặc kẹt, nhất thời cũng có chút không biết nên nói cái gì.

Hắn trầm tư một hồi mới bất đắc dĩ giải thích: “Kỳ thực, dựa theo cách nói của phụ thân ta, ông ấy chỉ là liệt kê ra khó khăn mà chúng ta có thể sẽ gặp phải, phản ứng mà Khang quận vương mà Triệu thị có thể làm ra và những gì bản thân ông ấy có thể tưởng tượng được một lượt, chuẩn bị xong mấy bộ phương án ứng phó cho mỗi một khả năng. Đây chỉ là một phương án trong đó.”

An quận vương cạn lời.

Chẳng trách ông ta luôn cảm thấy dường như Vương Thủ Triết luôn có thể dự đoán tiên cơ, cho dù xuất hiện tình huống gì đều tựa như có thể lập tức lấy ra một bộ phương án ứng phó.

Hóa ra nguyên nhân nằm ở đây.

Phương pháp này nghe có vẻ rất đơn giản nhưng ông ta biết, nếu đổi lại là mình, cho dù biết hữu dụng, e là cũng chưa chắc có thể làm được.