Chương 1426: Tuyệt thế thiên kiêu trảm Tử Phủ! An quốc công nguy (8)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 1426: Tuyệt thế thiên kiêu trảm Tử Phủ! An quốc công nguy (8)

“Điện hạ đừng kích động.” Vương Thủ Triết đứng dậy đáp lẽ, khuyên: “Chẳng qua là tiếp nhận điều tra mà thôi, có gì ủy khuất không ủy khuất chứ? Huống hồ, lần này Vương thị ta và Tưởng tiên sinh cùng phát hiện có người âm thầm buôn lậu thông địch, vốn muốn xử lý bọn họ nhưng không ngờ sau khi điều tra sâu vào lại phát hiện chuyện không hề đơn giản.”

“Địa vị quyền thế của đối phương vượt xa dự liệu, chỉ dựa vào thủ đoạn bình thường, cho dù bóc trần vụ này, hắc thủ sau màn kia cũng có thể an toàn rút lui.”

“Chỉ có hoàn toàn náo loạn việc này lên, ngăn chặn tất cả đường lui của đối phương mới có thể trói hắc thủ sau màn kia. Chuyện này đã không còn liên quan tới cuộc chiến đế tử nữa. Nếu không loại trừ kẻ tâm địa xấu xa, không coi trọng quốc gia, nếu tương lai còn chấp chưởng triều đường, há chẳng phải muốn bẫy chết vô số người vô tội?”

“Chỉ là Vương thị ta, sinh tồn trong môi trường này cũng sẽ vô cùng bất an. Ta chẳng qua là chịu chút ủy khuất trong chuyện này, có đáng là gì chứ?”

An quận vương ngẩn người, sau đó thi lễ thật sâu: “Thủ Triết cao nghĩa, xin nhận Minh Viễn một bái.”

“Điện hạ quá khen, Thủ Triết một lòng bảo vệ mình mà thôi.” Vương Thủ Triết lại đáp lễ, trịnh trọng nói: “Hi vọng điện hạ nhớ kỹ, cuộc chiến đế tử lần này đã không còn là cuộc chiến quyền thế, mà liên quan tới tương lai của Đại Càn.”

“Minh Viễn tự sẽ dốc toàn lực, không để kẻ lòng lang dạ sói kia làm bại hoại Đại Càn ta. Cần Minh Viễn phối hợp thế nào, xin Thủ Triết cứ phân phó hết thảy.”

“Thời khắc mấu chốt như vậy là lúc sử dụng tất cả sức mạnh mà ngài có thể sử dụng. Như vậy như vậy, thế này thế này…”

Dưới sự hộ giá hộ tống âm thầm của người của Vương thị.

Thuyền buôn lậu gần như bình yên tới biên giới, dựa theo quy tắc thông thường, do nhân viên nội bộ bên quân đội âm thầm thông phong báo tin, một đường tránh né chốt, sau đó tiến hành giao dịch ở một cảng bỏ hoang cách cột mốc biên giới chưa tới 20 dặm.

Nhân viên phụ trách giao dịch bên Nam Tần đã sớm mang càn kim đợi ở đây.

Nơi này vô cùng bí mật, cộng thêm nhân viên nội bộ bên quân đội âm thầm phối hợp, trong tình huống bình thường vô cùng an toàn.

Trước đó, bọn họ cũng xác thực thành công hoàn thành rất nhiều giao dịch, nhận được một khoản tiền lớn.

Nhưng lần này, khi song phương đang chuẩn bị giao dịch lại bị đám người Mạnh Nguyên Bạch mai phục trước ở xung quanh bắt hết, gọn ghẽ dẫn đám cao thủ bắt sống nhân viên giao dịch hai bên.

Lần này, cả hành động tóm bắt như có thần trợ, vô cùng thuận lợi.

Mạnh Nguyên Bạch chủ trì bắt giữ nhìn thương nhân Nam Tần bị bắt, thu hoạch lượng lớn tiền bạc cùng với lương chủng, muối, sắt chất đầy trên thuyền buôn lâu, cực kỳ hưng phấn.

Đây là đại công, có lẽ dựa vào đại công này, tương lai ông ta còn có khả năng tiến thêm một bước. Mà Mạnh thị cũng theo đó như thuyền buồm gặp gió, tương lai chưa chắc không thể xông lên Tam phẩm.

Hai tội phạm hiện hành Giao Long Bang bị tóm, Mạnh Nguyên Bạch lập tức triển khai thẩm vấn thâu đêm.

Chỉ là Mạnh Nguyên Bạch chính là ty trưởng Tam Tài ty, không giỏi thẩm vấn, vì vậy ông ta chỉ ngồi chủ vị, do chưởng lệnh Triệu Chí Tài của Hình Luật ty, chưởng lệnh Trần Cảnh Hổ của Giám Sát ty ra tay thẩm vấn.

Hai người đều là cao thủ thẩm vấn, trời còn chưa sáng, hai vị đương gia Giao Long Bang bị bắt đã hiện hình, không chịu đựng nổi, nôn ra hết mọi chuyện.

Không thể trách họ có lực ý chí kém, chuyện này, bản thân họ làm cũng không tình nguyện, vô cùng chột dạ, nào có khí tiết gì có thể nói? Trên thực tế, người có khí tiết cũng không thể vì tiền mà làm việc này.

Trước khi nhận tội, ba người Mạnh Nguyên Bạch đều âm thầm kiềm chế hi vọng và hưng phấn thăng quan phát tài, nhưng đợi bọn chúng nhận tội xong, trong lòng ai cũng giống như bị ném xuống một quả bom nổ trong nước, lập tức bị nổ cho tan xác, đầu óc ù ù.

Mạnh Nguyên Bạch lấy bản khai, ngay cả tay cũng run.

“Không thể nào!” Triệu Chí Tài của Triệu thị vốn không tin, một mặt hung ác: “Hành động buôn lậu của chúng chắc chắn là do Trường Ninh Vương thị sai khiến. Chắc chắn là Vương thị bắt được thóp gì đó của chúng, cố ý bảo chúng mưu hại Trần thị ta, hãm hại Chí Khôn ca của ta.”

Nói xong, Triệu Chí Tài hung hăng muốn bức cung.

Nhưng việc khiến hắn hoàn toàn không ngờ là Mạnh Nguyên Bạch và Trần Cảnh Hổ vừa nãy còn chung một trận tuyến với hắn lại đồng thời ngăn hắn.

“Mạnh ty trưởng, Cảnh Hổ huynh, các ngươi làm gì?” Triệu Chí Tài hơi giật mình.

Trần Cảnh Hổ lạnh giọng nói: “Thứ nhất, lời khai của chúng rõ ràng hợp lý, còn giao nộp rất nhiều chi tiết và chứng cứ. Thứ hai, án này đã dính dáng tới Triệu thị các ngươi, vậy Chí Tài huynh nên lui tránh, không còn phù hợp thẩm lý vụ này.”

“Các người đây là…Muốn chống đối Triệu thị ta? Chống đối với Hồng Bác lão tổ của chúng ta?” Triệu Chí Tài xanh đen mặt mày, thần sắc âm lãnh uy hiếp: “Các ngươi phải nghĩ cho kỹ.”