Chương 1427: Tuyệt thế thiên kiêu trảm Tử Phủ! An quốc công nguy (9)
“Triệu Chí Tài!” Mạnh Nguyên Bạch nghiêm túc: “Ngươi phải biết vụ này có bao nhiêu người theo dõi? Ngươi có thể tỉnh táo đầu óc chút không? Dưới sự theo dõi này, đừng nói là thủ phụ đại nhân, ngay cả bệ hạ cũng không dám thiên vị trái pháp luật!”
“Mạnh ty trưởng nói vậy là sai rồi.” Trần Cảnh Hổ nghiêm mặt nói: “Giám Sát ty chúng ta xưa nay công bằng giám sát, đúng chính là đúng, sai chính là sai. Vụ này rốt cuộc là Vương thị đứng sau hay là Triệu thị đứng sau, tạm thời còn chưa thể kết luận. Nhưng Giám Sát ty bao đời tiên hiền có giáo huấn, Giám Sát ty ta, một lòng công chính.”
“Cảnh Hổ ngươi còn trẻ nhưng lại một thân chính khí.” Mạnh Nguyên Bạch cũng khí độ lẫm liệt nói: “Không sai, Tam Tài ty ta trung thành với bệ hạ và Đại Càn, nhất cử nhất động đều phải đúng với thánh ân của bệ hạ, với sự giám sát của hàng tỷ con dân Đại Càn.”
Hai người một xướng một ca, ngoài miệng nói thì hay nhưng lúc này trong lòng Mạnh Nguyên Bạch và Trần Cảnh Hổ đều liên tục mắng chửi, như vừa bị một vạn con thảo nê mã(*) giày vò.
(*): tác giả chơi chữ, ngoài mặt là nói một vạn con ngựa nhưng thảo nê mã ở đây là đcm.
Đến giờ, bọn họ còn có chỗ nào không hiểu nữa? Bọn họ đã bị cuốn vào trong đấu pháp giữa Vương thị và Triệu thị!
Hơn nữa rát rõ ràng là Vương thị không nguyện ý đích thân động thủ mới kéo Mạnh Nguyên Bạch, Trần Cảnh Hổ ra làm đao, tới chém vào ngực Triệu thị!
Mượn đao giết người, không đánh mà thắng!
Điều khiến bọn họ hộc máu nhất là bọn họ còn không thể không thuận theo tâm ý của đối phương, ngoan ngoãn đi bắt Triệu thị.
Bởi vì bọn họ vốn không có lựa chọn thứ hai.
Bởi vì vụ án Trường Ninh Vương thị buôn lâu thông địch náo loạn quá lớn, gần như tất cả thế gia đều theo dõi, thậm chí ngay cả đại đế cũng phái hoạn quan qua hỏi mấy lần, lúc này bọn họ đã bị mắc trên lửa rồi, chỉ có thể tiến lên, không thể lùi.
Thanh đao này, nếu không bổ vào Triệu thị sẽ bổ ngược lên người bọn họ, thậm chí có thể sẽ trực tiếp đội lên tội danh bao che! Ác! Quá ác!
Vương Thủ Triết kia, đúng là tính kế rất ác!
…
Quy Long Thành.
Chủ trạch Triệu thị.
Là thế gia Nhị phẩm duy nhất hiện giờ của Đại Càn, diện tích chủ trạch của Triệu thị vô cùng rộng lớn, không chỉ cân nhắc vật liệu, kiến trúc cách cục càng nguy nga khí phái, bộc lộ hết phong phạm thế gia.
Vào hạ tới nay, trong Quy Long Thành vẫn luôn chan hòa ánh nắng, hôm nay ngược lại lại đổ một cơn mưa lớn hiếm có.
Trên nóc nhà, ngói lưu ly màu xanh đã được nước mưa giội rửa, quang trạch tươi mới không ít, trông có vẻ lưu quang uyển chuyển, lộ rõ xa hoa khí phái.
Hoàng hôn, bên chân trời xuất hiện ráng chiều xán lạn.
Đắm chìm trong ráng chiều, cả chủ trạch Triệu thị đều giống như được mạ lên một tầng ánh sáng nhu hòa màu ửng đỏ, càng thêm mấy phần hàm ý.
Sâu trong chủ trạch.
Trong một thư phòng treo biển “Chí Tồn Thiên Cổ”, một lão giả tử sam đang đứng trước giá sách, cúi đầu xem một quyển cổ tịch.
Nhìn ra được, tuổi tác của ông ta rất lớn, mái tóc hoa tiêu kia cùng với nếp nhăn nơi đuôi mắt rất rõ ràng dưới ánh sáng của Huỳnh Thạch linh đăng.
Nhưng cho dù như vậy, một thân khí độ hiên ngang, khí thế bàng bạc kia của ông ta chính là khiến người ta không dám xem thường, đứng ở đó, chính là uy nghiêm cả phòng.
Vị lão giả này chính là lão tổ thứ nhất hiện nay của Triệu thị, hiện giữ chức An quốc công, Triệu Bỉnh Thành, Bỉnh Thành lão tổ.
Khi ông ta còn trẻ cũng từng là một đại thiên kiêu, càn quét đồng bối không có mấy trận bại, phong quan vô hạn, thậm chí còn từng đại bại một đại thiên kiêu muốn thí phong kinh đô, hung hăng trở giương lên một đợt thanh uy trên kinh thành.
Nhưng hiện giờ, ông ta đã một nghìn sáu bảy trăm tuổi. Ở độ tuổi này, cho dù đối với Thần Thông cảnh mà nói cũng đã bước vào tuổi xế chiều, ông ta cũng dần lui về phía sau, hiện giờ đã rất ít quản việc.
Có điều dù sao ông ta cũng là An quốc công đương thời, cho dù đã lui về sau, uy vọng vẫn còn đó. Hễ gặp phải quyết sách quan trọng liên quan tới tiền đồ phát triển trong tương lai của cả gia tộc, ý kiến của ông ta vẫn chiếm địa vị chủ đạo.
Bỗng dưng, cửa thư phong bị ai đó nhẹ nhàng gõ vang.
Giọng nói của tiểu tư từ bên ngoài truyền tới: “Quốc công gia, Hồng Bác lão tổ và Chí Khôn thiếu gia ở ngoài cầu kiến.”
“Chuyện gì?”
An quốc công Triệu Bỉnh Thành buông cổ tịch xuống, thuận miệng hỏi.
“Không rõ. Hồng Bác lão tổ không nói cụ thể, chỉ nói là chuyện cực kỳ quan trọng, xin lão tổ tông gặp mặt một lần.” Tiểu tư trả lời.
An quốc công khẽ nhíu mày.
Ông ta biết tính cách của Triệu Hồng Bác, là đại trưởng lão gia tộc, lại là thủ phụ đương triều, địa vị của Triệu Hồng Bác trong gia tộc chỉ sau ông ta. Tương lai đợi ông ta chết đi, Triệu Hồng Bác chính là đại trưởng lão có quyền lực nhất trong gia tộc, cho dù là An quốc công tân nhiệm, vì tuổi nhỏ, tư lịch mỏng, trên uy vọng cũng chưa chắc có thể bì được ông ta.