Chương 1428: Ta muốn lật trời! Đại lão đứng sau Vương Thủ Triết (1)
Nhưng cũng vì vậy, kỳ thực ông ta không hề thân cận với Triệu Bỉnh Thành.
Không phải có chuyện thực sự quan trọng, ông ta tuyệt đối sẽ không hạ thân, chủ động tới cầu kiến mình. Nói cách khác, một khi Triệu Hồng Bác thật sự tới, vậy chắc chắn đã xảy ra chuyện lớn, càng đừng nói là còn dẫn theo Triệu Chí Khôn.
Nghĩ tới đây, ông ta có chút đau đầu nhưng vẫn nói: “Cho họ vào đi.”
Nói xong, ông ta liền xoay người đến phía sau bàn ngồi xuống.
Chẳng mấy chốc, Triệu Hồng Bác còn mặc một thân triều phục dẫn theo Triệu Chí Khôn đi vào. Rất rõ ràng, hai người này vừa về nhà đã tới gặp ông ta, gấp tới độ y phục còn chưa kịp thay.
Vừa vào cửa, Triệu Hồng Bác đã xoay người đóng cửa thư phòng, còn thuận tay hạ cấm chế.
Triệu Chí Khôn không nói hai lời dứt khoát quỳ xuống, trực tiếp dập đầu với An quốc công, khóc nghẹn ngào nói: “Chí Khôn bái kiến lão tổ tông, Xin lão tổ tông cứu mạng!”
Đầu của An quốc công càng đau, xoa huyệt thái dương nói: “Đừng gấp. Có gì thì nói, rốt cuộc làm sao?”
“Là như thế này…”
Đã tới bước này, che giấu đã không có bất cứ ý nghĩa gì nữa.
Triệu Chí Khôn cũng hiểu rõ, lúc này còn giấu giấu giếm giếm, muốn qua mặt An quốc công, đó chính là đang tìm chết, lập tức nói rõ ngọn ngành tình huống một lượt, sau đó nói: “Khuê lão đã mất tin tức mấy ngày rồi. Hôm nay nội ứng biên quan lại truyền tới tin khẩn, nói Mạnh Nguyên Bạch dẫn người tới biên quan bắt thuyền buôn lậu ngay tại trận, tất cả nhân viên đều bị bắt sống. Ta liền đoán Khuê lão chắc chắn đã xảy ra chuyện, nếu không chiếc thuyền đó vốn không tới được biên quan.”
“Lão tổ tông, lần này Khôn nhi bị người ta tính kế rồi! Người ta đã sớm gài bẫy đợi ta. Nếu lão tổ tông không ra tay, lần này Khôn nhi e là tiêu đời rồi!”
Lúc An quốc công nghe tới nửa khúc trước, sắc mặt đã rất xấu, đợi nghe xong nửa khúc sau, bị chọc tức tới nóng nảy, suýt chút không một chưởng đập vỡ bàn: “Ngươi! Ngươi thật to gan! Ngay cả chuyện buôn lậu này cũng dám đụng, Triệu thị ta là thiếu đan dược cho ngươi tu luyện hay là bớt linh thực của ngươi, khiến ngươi không từ thủ đoạn như vậy?”
Triệu Chí Khôn bị mắng tới biến sắc, một hồi lâu mới nói: “Lão tổ tông, đây…kỳ thực buôn lậu không phải ta, ta chỉ là giúp đỡ cai quản…”
Nghe thấy câu này, An quốc công lập tức phản ứng lại, sắc mặt thay đổi: “Không phải ngươi, lẽ nào là…”
Nói xong, ông ta quét mắt nhìn Triệu Hồng Bác ở bên cạnh, lại nhìn thấy ông ta cũng co rút đồng tử, trong ánh mắt khó che đậy kinh ngạc, rõ ràng cũng không biết tình huống trước đó.
Có điều cũng phải, nếu Triệu Hồng Bác biết trước chuyện này, với lão đạo và kinh nghiệm của ông ta, cũng không tới mức dễ dàng bị người ta tính kế như vậy. Cục diện hiện giờ cũng sẽ không trở nên gay go như vậy.
An quốc công chỉ Triệu chí Khôn, hít sâu một lúc, mới miễn cưỡng không chế cảm xúc, nghiến răng nói: “Ngươi thật sự rất biết vuốt mặt cho Triệu thị ta. Khang quận vương kia điên rồi sao, ngay cả chuyện này cũng dám làm?”
“Lão tổ tông, kỳ thực Khang quận vương cũng hết cách. Đức Hinh thân vương nhất mạch quá nhiều nhân đinh nhưng kinh tế bình thường, không thể không ngừng cung ứng tiền tài cho ngài ấy. Tuy Triệu thị ta mỗi năm cũng lặng lẽ cung cấp ba trăm vạn càn kim ủng hộ Khang quận vương. Nhưng Khang quận vương vì phóng to sức ảnh hưởng, chỗ cần dùng tiền quá nhiều.”
“Bất luận là tổ chức 【 Phá Hiểu 】hay là nuôi dưỡng các kỳ nhân dị sĩ môn khách, hay là lôi kéo nhân mã các lộ tăng danh uy, có chỗ nào không phải chi tiêu lớn? Còn có lần này đi chiến trường ngoại vực lập công, không có hàng loạt càn kim khai đạo, các tướng sĩ há sẽ vì ông ta liều chết bán mạng, nhanh chóng lập chiến công?”
“Tuy trợ cấp mà Đức Hinh nhất mạch và Triệu thị chúng ta cho không ít nhưng cũng không đủ dùng.”
“Những cái mà ngươi nói ta đương nhiên hiểu, nhưng đây cũng không phải…Bỏ đi bỏ đi, cho dù rốt cuộc buôn lậu là ngươi hay là Khang quận vương đều không quan trọng. Tình hình hiện giờ, cho dù không phải là ngươi thì cũng phải là ngươi. Ngươi phải một mình gánh hết toàn bộ chuyện này, tuyệt đối không thể kéo lên người của hắn ta.”
Ngữ khí của An quốc công Triệu Bỉnh Thành như đinh đóng cột.
Ngừng một lúc, ông ta lại hỏi: “Ngoài ra, người phụ trách chuyện này ngoài lão Khuê, còn có người khác không? Bên phía Mạnh Nguyên Bạch có thể bắt được chứng cứ trực tiếp chỉ hướng về ngươi không?”
Nếu không có chứng cứ trực tiếp chỉ hướng rõ ràng, chuyện này còn có đường chuyển hướng.
Triệu Chí Khôn trầm mặc một lúc, sau đó lại gật đầu.
An Quốc công lại hít sâu một hơi.
Thấy An quốc công bị chọc tức tới muốn nổi bão, Triệu Hồng Bác bên cạnh vội mở miệng nói: “Lão tổ tông, bây giờ mắng hắn cũng không giải quyết được gì. Bên phía Mạnh Nguyên Bạch kia đã thẩm vấn rồi, đoán chừng lúc này đã có kết quả thẩm vấn. Người vẫn nên nhanh chóng giúp nghĩ cách đi, bây giờ chúng ta nên làm gì?”