Chương 1429: Ta muốn lật trời! Đại lão đứng sau Vương Thủ Triết (2)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 1429: Ta muốn lật trời! Đại lão đứng sau Vương Thủ Triết (2)

“Làm gì?” An quốc công quét mắt nhìn hai người, giọng nói lạnh thấu xương: “Còn có thể làm gì? Bây giờ, các ngươi chỉ còn một con đường có thể đi. Lập tức vào cung thỉnh tội, xin đại đế xử lý nghiêm.”

Triệu Chí Khôn nghe vậy biến sắc.

Một khi vào cung thỉnh tội, xử phạt nghiêm minh! Tội danh của ông ta chết chắc rồi, không còn đất chuyển mình. Lão tổ tông, đây là muốn vứt bỏ ông ta?

Triệu Hồng Bác nhíu chặt mày, còn có chút chưa chết tâm: “Suy cho cùng Khôn nhi cũng là do chúng ta dốc lòng bồi dưỡng ra, một khi hắn…”

“Ngu xuẩn!”

Còn chưa đợi ông ta nói hết, An quốc công liền lạnh lùng cắt đứt ông ta: “Chuyện này một khi làm lớn, do tam ty phán xét, không chỉ bản thân hắn đứt tiền đồ, Triệu thị ta cũng phải quét đất theo hắn, ảnh hưởng nghiêm trọng. Đến chừng đó, ngay cả bệ hạ muốn âm thầm xử lý cũng khó.”

“Cho nên, việc cấp bách chính là trước khi Mạnh Nguyên Bạch trở về, phải kết thúc chuyện này, không để sự việc tiếp tục lên men.”

“Suy cho cùng Khôn nhi cũng là đại thiên kiêu, nếu hắn chủ động thừa nhận tội trạng, bệ hạ nể tình Triệu thị ta cống hiến nhiều năm, đại khái có thể mở một mặt lưới, cho hắn một cơ hội vào doanh pháo hôi trên chiến trường ngoại vực lấy công chuộc tội. Đến lúc đó lên chiến trường, có chúng ta ở sau lưng dìu đỡ, hắn còn có cơ hội xung kích Thần Thông cảnh, không tới mức cắt đứt tiền đồ.”

Còn có một điểm mà ông ta không nói rõ.

Chuyện này dù sao Triệu Chí Khôn cũng là thay Khang quận vương gánh nồi, Khang quận vương nói thế nào cũng phải nể tình này, đợi khi Khang quận vương đăng ngôi, Triệu Chí Khôn lại thành công thăng cấp Thần Thông cảnh, chỉ cần động tác thích hợp, khả năng Triệu Chí Khôn trở về vẫn rất lớn.

Cho dù Triệu Chí Khôn chết trên chiến trường, Triệu thị cũng có thể mượn việc này nhận được lợi ích rất lớn.

Nhưng tiền đề của mọi việc là Triệu thị không thể ngã, Khang quận vương cũng không thể ngã.

Nếu không, tất cả sẽ chấm dứt!

“Hồng Bác hiểu rồi.” Triệu Hồng Bác thở dài, cũng biết chuyện này đã không còn đường cứu vãn: “Vậy chuyện này chỉ có thể như vậy. Bất luận như thế nào, Khang quận vương nhất định phải trụ lại, nếu không sẽ không có đường trở mình.”

An quốc công và Triệu Hồng Bác chính là hai vị lão tổ có quyền lên tiếng lớn nhất trong Triệu thị, một tràn lời này của họ đồng nghĩa với việc đã quyết định tương lai của Triệu Chí Khôn.

Vẻ mặt của Triệu Chí Khôn tái đi, cả người ngã khụy trên đất, đáy lòng bi thương.

Nói cái gì mà lấy công chuộc tội, còn có cơ hội xung kích Thần Thông cảnh, đó đều là tán dóc. Chiến trường ngoại vực là nơi nào, đi tới đó lấy công chuộc tội, không phải chính là làm pháo hôi sao?

Doanh pháo hôi xưa nay là nơi không có nhân quyền nhất trên chiến trường, đều phải làm chuyện nguy hiểm nhất.

Ông ta có thể sống sót trở về hay không còn chưa biết, cho dù may mắn sống sót, lỡ như bị trọng thương, như vậy sẽ ảnh hưởng tới tu luyện và thăng cấp. Hơn nữa, nơi như chiến trường ngoại vực, cách dăm ba hôm phải đánh một trận, ông ta ở trong doanh pháo hôi, có thể có thời gian trị thương hay không còn chưa chắc.

Hơn nữa, Vương thị cũng đâu phải không có người ở chiến trường ngoại vực, một khi mình tới doanh pháo hôi, họ có thể không nhân cơ hội ném đá xuống giếng, hung hăng giẫm mấy cước sao? Không thể, chúng nhất định sẽ làm như thế!

Có thể nói một khi tới chiến trường ngoại vực, ông ta đừng nói là truy cầu Thần Thông chi lộ, ngay cả sống sót cũng là chuyện rất khó khăn.

Nhưng ông ta biết, đi, là cửu tử nhất sinh.

Không đi, là thập tử vô sinh.

Lòng của ông ta lập tức lạnh tới cực hạn, cũng hận Vương thị tới cực hạn.

Chủ trạch Đại Càn Vương thị.

Tứ Quý Viên.

Vương Thủ Triết vẫn bị “quản thúc” như cũ, trước khi chân tướng sự việc còn chưa được điều tra rõ, hắn nào có thể đi đâu được.

Có điều tính cách của hắn vốn trạch, thích nhất là an nhàn sống qua ngày như thế này, mỗi ngày ở trong vườn chăm hoa làm cỏ, giục sanh linh thực ngũ cốc phẩm chủng mới trong động phủ tùy thân hoặc là uống trà phơi nắng, sau đó đánh cờ cùng Vương An Nam.

“Cốp!”

Vương Thủ Triết hạ cờ xuống, vẻ mặt thản nhiên nói: “An Nam à, ngươi lại thua rồi. Xem ra, suy cho cùng ngươi vẫn còn quá trẻ, tính cách bộp chộp, không tĩnh tâm rèn luyện kỳ nghệ.”

Vương An Nam lau mồ hôi lạnh trên trán, chắp tay hành lễ nói: “An Nam cảm ơn tứ thái gia gia phê bình chỉ dạy, An Nam nhất định sẽ tĩnh tâm rèn luyện thật tốt.”

Hắn ngoài miệng nói thì hay nhưng trong lòng lại điên cuồng gào la, còn không phải là gần đây tứ thái gia gia người thua cờ nhiều quá mới kéo tiểu bối như hắn ra xả giận.

Gần đây trong Định quốc công phủ đã truyền ra, nói Vương Thủ Triết chính là cái sọt cờ xấu, ngay cả cha hắn Vương Thất Đạt mà Vương Thủ Triết cũng không đánh thắng, cũng chỉ có thể giẫm giẫm Vương An Nam hắn, kiếm chút cảm giác ưu việt.