Chương 1430: Ta muốn lật trời! Đại lão đứng sau Vương Thủ Triết (3)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 1430: Ta muốn lật trời! Đại lão đứng sau Vương Thủ Triết (3)

“Thủ Triết công tử uy vũ.”

Ở bên cạnh, một nữ tử đeo mạn che, khí chất trác tuyệt đang phẩy quạt cho Vương Thủ Triết.

Nàng trông có vẻ giống như một vị tiên tử không hưởng khói lửa nhân gian, khí chất bay bổng, cái miệng nhỏ anh đào kia hé ra, từ ngữ đều là nịnh nọt: “Kỳ nghệ của ngài thật là quan tuyệt cổ kim, giết Vương An Nam không còn một mảnh giáp. Nào nào nào, mệt rồi nhỉ, uống ngụm nước mát nghỉ ngơi.”

Nói xong, tay ngọc mảnh khảnh của nàng bưng một chén ngân nhĩ hạt sen ướp lạnh, đưa tay muốn đút Thủ Triết ăn.

“Đây…Thiên Diễm, ta tự ăn, tự ăn.” Vương Thủ Triết vội nhận lấy bát, dùng thìa múc hạt sen ăn.

Còn đừng nói, thủ nghệ của Thiên Diễm không tồi, ngọt mà không ngấy, lành lạnh sướng miệng.

Trong con ngươi của Thiên Diễm tiên tử xẹt qua một tia thất vọng, sau đó lại cười nói: “Công tử, đây là thủ nghẹ mà Thiên Diễm đặc biệt học vì công tử. Ở đây còn có một nồi, ngài ăn từ từ.”

Quá trình công lược Thủ Triết công tử cực kỳ gian nan, nhiều năm như vậy, cũng không phải không có chút thu hoạch nào. Ít nhất, hiện giờ Thủ Triết công tử không mở miệng khép miệng gọi tiền bối nữa, đây cũng coi như là một loại tiến bộ.

Từ từ, cuộc đời này còn dài…

Vương An Nam nhìn thấy một màn này, ngưỡng mộ, đáy lòng không khỏi bi ai một trận.

Vương An Nam hắn, tốt xấu cũng là nhân vật xếp thứ ba trong bảng xếp hạng cao thủ “Thập đại thanh niên kiệt xuất” trên kinh thành…Kết quả, đừng nói được tiên tử xinh đẹp biến pháp lấy lòng, cho dù đi lấy lòng tiên tử cũng đều là bị sập cửa vào mặt.

“An Nam, ngươi đừng đứng ngây ra đó nữa, cũng nếm thử thủ nghệ của Thiên Diễm, thật sự không tệ.” Vương Thủ Triết đã bắt đầu ăn bát thứ hai rồi.

Vương An Nam vui mừng, cảm kích nói: “Tứ thái gia đối xử với ta thật…”

Thế nhưng, khi hắn đang muốn vươn tay múc ngân nhĩ ăn lại bị Thiên Diễm tiên tử âm thầm trừng mắt. Một cỗ sát cơ vô hình khiến đáy lòng hắn run rẩy, vội vàng sửa miệng nói: “Tứ thái gia, ta không đói, hơn nữa ta cũng không thích ăn đồ ngọt lắm. Người ăn đi.”

Hắn vừa dứt lời, trong nhà bếp của Tứ Quý Viên lại có một vị nữ tử tuyệt mỹ ăn mặc theo phong cách nữ thần lãnh diễm đi ra, trong tay còn bưng một đĩa thịt nướng và hải sản nướng.

“Gia chủ đừng ăn ngọt quá, đó là thứ chỉ có các khuê tú mới thích ăn. Thân là nam tử, phải ăn nhiều thịt mới có sức.” Giọng nói của nàng lành lạnh thông thấu, lộ ra một tia khí tức cường thế hệ cấm dục.

“Vương Mai, thức uống lạnh mà ta dốc lòng điều chế, công tử rất thích uống.” Sự kiêng dè và cố ý của Thiên Diễm tiên tử đối với Vương Mai rất sâu, lập tức trả đũa: “Còn nữa, ngươi làm tốt công việc của mình đi, đừng nhân lúc Nhược Lam tỷ tỷ không ở bên cạnh công tử thì dán lấy công tử không buông.”

“Thiên Diễm, ta và gia chủ có nhiều cơ mật phải nói. Nếu ngươi thức thời thì nên mau chóng rời khỏi, nếu không sẽ có hiềm nghi nghe trộm tình báo.”

“Công tử và An quận vương chính là thông gia, lại là đồng minh, thân như một thể, lại có cơ mật gì mà ta không thể nghe? Hơn nữa, ta và Nhược Lam tỷ tỷ tình như tỷ muội, bây giờ ở ngoài, phải thay tỷ ấy trông chừng Thủ Triết công tử đừng để những oanh én kia rúc rỉa.”

“Tình như tỷ muội? Ta thấy rõ ràng là bản thân ngươi có mưu đồ bất chính với gia chủ, muốn trông chừng rồi trộm.”

Hai người ngươi một câu ta một câu đấu khẩu, từng trận sát khí không hề kiêng dè tỏa ra. Quả thực cũng phải, mỗi người các nàng đều phụ trách công việc tình báo, đôi bên âm thầm đã sớm có nhiều lần va chạm và xung đột.

Đối địch trên công việc cũng thôi, hai người lại còn có tính cách ương bướng, ôm lòng bất chính với Vương Thủ Triết, cũng không có ý từ bỏ.

Bây giờ, gia chủ thân cô một mình, lại bị quản thúc trong Tứ Quý Viên, đây là cơ hội tốt ngàn năm hiếm có như thế nào? Đương nhiên hai người đều mượn cớ “đưa cơm”, thi triển thủ đoạn, mưu đồ công lược. Cho dù không có được nhưng cũng đã cố gắng rồi không phải sao?

Sát cơ giăng lối khiến Vương An Nam ở bên cạnh nhìn tới ngưỡng mộ ghen tỵ.

Sao không có cô nương nào vì hắn mà tranh phong ghen tuông như vậy chứ?

Tứ Quý Viên này không ở được nữa. Chỉ trong mấy ván cờ như thế này, từng trận cẩu lương đã tống tới tận miệng của hắn, sắp chướng bễ bụng rồi.

Vương An Nam lập tức quyết đoán, mượn cớ cáo từ.

Nhưng hắn vừa đi tới cửa lại gặp phải An quận vương tới bái phỏng.

“Đây chẳng phải là An Nam sao? Thấy sắc mặt của ngươi tựa như không tốt lắm, lại bị tứ thái gia của ngươi ngược?” An quận vương vỗ vai hắn, ánh mắt hưng phấn nói: “Ngươi an tâm, lát nữa bổn quận vương đòi lại thay ngươi. Với lực cờ của bổn quận vương, giết Thủ Triết như bổ dưa thái rau.”

Tuy ngược rau không vinh quang nhưng đánh cờ với Vương Thủ Triết, đó là con đường duy nhất mà ông ta có thể nhận được cảm giác ưu việt trân quý từ trên người Vương Thủ Triết, dĩ nhiên An quận vương cũng vui vẻ rồi.