Chương 1431: Ta muốn lật trời! Đại lão đứng sau Vương Thủ Triết (4)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 1431: Ta muốn lật trời! Đại lão đứng sau Vương Thủ Triết (4)

Vương An Nam là cấp thấp trong chuỗi thức ăn, vốn muốn nhắc nhở An quận vương nhưng thấy dáng vẻ “đắc thế thì càng rỡ” của ông ấy, lập tức đánh tan tâm tư.

Cẩu lương không thể ăn một mình, mọi người cùng ăn mới vui.

Sau đó, hắn liền giả vờ không biết, ngoan ngoãn chắp tay nói cảm ơn: “An Nam bái tạ điện hạ. Có điều, An Nam vẫn còn chút việc, cáo từ trước.”

“Đi đi đi đi, xem ta đi giết Thủ Triết ba trăm hiệp.” An quận vương đắc ý đi vào Tứ Quý Viên.

Chẳng bao lâu, giọng nói chật vật của An quận vương truyền ra: “Không ngờ…khụ khụ khụ, Thủ Triết hưng trí thật, hưng trí thật, Minh Viễn đột nhiên nhớ tới còn có chút việc, không làm phiền nữa.”

“Quay lại, không giống như ngài tưởng tượng…”

“Vẫn là thôi…”

“Quay lại, thật sự có chuyện quan trọng cần nhờ điện hạ.”

An quận vương cứng da đầu, lại thấp thỏm quay trở lại.

Chỉ có điều sau một nén hương, ông ta vừa nghe xong chuyện đại sự, lại lập tức chạy ra, một biểu cảm không còn gì lưu luyến cuộc đời khi bị nhét vô số cẩu lương.

Hoàng cung.

Trong Chuyết Chính Các.

Năm con sói con tròn ú vui vẻ nhảy nhót trên sàn, biểu diễn các loại tuyệt kỹ sở trường, mục đích đương nhiên là những miếng thịt nướng trong tay của Long Xương đại đế.

Linh bảo Thần Thông Tì Hưu gần đây rất sầu não, bởi vì đại đế thường nhét thịt nướng vào trong bụng nó, còn không cho nó phản kháng.

Nếu không phải giá trị võ lực của đại đế quá cao, Tì Hưu đã sớm mắng chửi rồi.

Một mình Tì Hưu sầu não không vui sinh ra buồn bực nhưng đại đế lại chơi đùa cực kỳ vui vẻ. Khoảng thời gian này, mỗi lần có tâm sự đều dựa vào đám sói con đáng yêu này giúp ông ta giải khuây.

Vào lúc Long Xương đại đế chơi rất vui vẻ.

“Bệ hạ.” Thống lĩnh nội vệ tới bẩm báo: “Triệu các lão dẫn Triệu Chí Khôn cầu kiến bệ hạ.”

Triệu Hồng Bác?

Long Xương đại đế đang chơi đùa cùng sói con khẽ nhíu mày: “Lão già kia tới làm gì?”

Ngừng một lúc, ông ta xua tay nói: “Cứ nói trẫm đang bận phê tấu chương, bảo ông ta đợi ở bên ngoài Chuyết Chính Các.”

Nội các chẳng phải đã đưa tới một đống tấu chương buộc tội Vương Thủ Triết sao, ông ta bận một chút cũng rất “bình thường.”

“Vâng, bệ hạ.” Thống lĩnh nội vệ nhận lệnh thối lui.

Diện tích kiến trúc Chuyết Chính Các không nhỏ, có thiết lập trận pháp cách tuyệt âm thanh, cũng có thể ngăn trở thăm dò của thần niệm. Đương nhiên, cũng không có mấy ai to gan bằng trời, dám dùng thần niệm thăm tới dò lui trong hoàng cung.

Vì vậy, Long Xương đại đế ở bên trong làm chuyện xấu gì, bên ngoài đều rất khó phát giác được.

Ông ta vừa đút sói con ăn, vừa cụt hứng hỏi: “Lão Diêu, lão già Triệu Hồng Bác kia xưa nay vô sự bất đăng Tam Bảo điện, sẽ không to gan bằng trời tới đốc thúc trẫm xét xử Vương Thủ Triết chứ?”

“Có lẽ không tới mức đó nhỉ?” Lão Diêu nói: “Triệu các lão trước nay suy nghĩ trầm ổn, không tới mức thất thố như vậy. Huống hồ lần này còn dẫn theo Triệu Chí Khôn. Có lẽ là liên quan tới chuyện của Triệu Chí Khôn.”

“Ha ha, vừa mới từ chiến trường ngoại vực trở về đã vội vã xin thưởng cho hắn sao. Hừ, từ từ đợi đi, lạnh nhạt với bọn chúng.”

Khoảng thời gian gần đây, Long Xương đại đế bất tri bất giác ngày càng tăng ác cảm đối với Triệu thị, việc gì cũng nghĩ theo hướng xấu.

Nói xong, Long Xương đại đế lại bắt đầu đút đám sói con ăn, ném hai người Triệu thị ra sau đầu.

Lần ném này ném hẳn hơn hai canh giờ.

Triệu Hồng Bác và Triệu Chí Khôn cứ đứng như thế ở ngoài Chuyết Chính Các hai canh giờ, đứng tới khi hoàng hôn hoàn toàn biến mất ở chân trời, đứng tới khi trăng lên cao, vẫn giữ biểu cảm nghiêm túc, một câu cũng không nói, càng không có nửa câu oán trách.

Nhưng vào lúc bọn họ đang đợi, một vị lão giả mặc phục sức thân vương, đầu đội thân vương quan long hành hổ bộ tới.

Cho dù hai mai của ông ta đã bạc, trông đã già nhưng mi vũ vẫn tỏa ra một cỗ anh vũ quý khí khiến người ta vừa gặp đã không nhịn được sinh ra hảo cảm.

Nội vệ vừa gặp ông ta, vội vàng hành lễ: “Tham kiến Đức Thuận thân vương.”

Đức Thuận thân vương!

Đây là một vị thân vương duy nhất trong hàng trưởng bối của An quận vương nhất mạch, hơn nữa tuổi tác cũng chỉ kém Đức Hinh thân vương chút ít.

Triệu Hồng Bác và Triệu Chí Khôn cũng vội vàng dựa theo quy tắc hành lễ: “Diện kiến Đức Thuận thân vương.”

Đồng thời, trong lòng hai người đều chộn rộn, thầm nói không ổn. Sao vào thời điểm đặc thù này, Đức Thuận thân vương lại đột nhiên tới?

“Dô, đây chẳng phải là thủ phụ đại nhân sao?” Đức Thuận thân vương tựa như vừa phát hiện hai người Triệu Hồng Bác, gương mặt tỏ ra kinh ngạc nói: “Ngươi dẫn Chí Hành tới bái kiến bệ hạ sao? Tại sao lại đứng ở bên ngoài?”

Triệu Hồng Bác vô cùng bình tĩnh đáp: “Bệ hạ đang bận phê tấu chương, bảo chúng ta đợi chút.”

Đợi chút?