Chương 1432: Ta muốn lật trời! Đại lão đứng sau Vương Thủ Triết (5)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 2 lượt đọc

Chương 1432: Ta muốn lật trời! Đại lão đứng sau Vương Thủ Triết (5)

Đức Hinh thân vương hơi ngạc nhiên, nhìn thống lĩnh nội vệ bên cạnh: “Thủ phụ đại nhân đợi ở đây bao lâu rồi?”

“Hồi điện hạ, đã hai canh giờ rồi.” Thống lĩnh nội vệ thành thật đáp.

“Hai canh giờ? Bệ hạ lại để thủ phụ nội các đứng bên ngoài hai canh giờ?” Đức Hinh thân vương tỏ ra “chấn kinh” như không dám tin: “Sao lão tổ tông lại có nhiều tấu chương cần phê vậy? Hầu hết tạp vụ chẳng phải đều do nội các xử lý sao? Thủ phụ đại nhân, đây chẳng phải là việc của ngài sao. Lão tổ tông chúng ta niên sự đã cao, hao tâm cả đời vì Đại càn, tới bây giờ còn không cho ông ấy nhàn hạ chút sao? Rốt cuộc nội các các người làm việc kiểu gì vậy?”

Như vậy, Triệu Hồng Bác còn chưa có phản ứng, Triệu Chí Khôn trẻ trung khí thịnh đã có chút mất bình tĩnh. Ngươi chỉ là một lão thân vương ngay cả thực quyền cũng không có, cũng có thể chỉ tay múa chân đối với thủ phụ nội các sao?

Triệu Hồng Bác nháy mắt ngăn ông ta lại, sau đó lại bình tĩnh như thường chắp tay giải thích với Đức Thuận thân vương: “Gần đây nhiều chuyện hỗn loạn, tạp sự quả thực nhiều hơn chút. Là nội các ta làm việc bất lực, vất vả cho bệ hạ rồi.”

“Quả thực hình như rất nhiều chuyện, ta vừa về kinh thành đã nghe nói nhiều chuyện tạp nham.” Sắc mặt của Đức Thuận thân vương cũng có chút không vui: “Đang muốn tìm bệ hạ nói chuyện.”

Không đợi Đức Thuận thân vương tìm người bẩm báo, lão Diêu đã đi ra trước, cười ha ha tiến lên hành lễ: “Thân vương điện hạ, ngài thật sự là khách hiếm. Bệ hạ biết được người tới, bảo lão nô ra đón ngài, mời ngài vào Chuyết Chính Các nói chuyện.”

“Lão Diêu, đã nhiều năm như vậy trôi qua rồi, ngươi cũng không già mấy.” Đức Thuận thân vương cười chào hỏi hàn huyên, chứng tỏ rất thân thiết với lão Diêu.

Triệu Hồng Bác ở bên cạnh chắp tay nói: “Đức Thuận thân vương đã tìm bệ hạ có chuyện gấp, vậy chúng ta cũng không tiện quấy rầy, ngày mai lại tới thỉnh gặp bệ hạ.”

Hôm nay tới thỉnh tội, dĩ nhiên cũng là muốn kín kẽ xử lý, há có thể đồng đài với Đức Thuận?

“Đừng…”

Đức Thuận thân vương chuyến này chính là “nhận lệnh mà tới”, há sẽ để bọn họ đi?

Ông ta lập tức nhiệt tình kéo cánh tay của Triệu Hồng Bác, nói: “Hồng Bác ngươi đường đường là thủ phụ nội các, ở bên ngoài đợi hẳn hai canh giờ, chắc chắn là có chuyện gấp cần thương nghị với bệ hạ. Ta đây cũng chỉ là chút việc vặt, chủ yếu vẫn là tới thăm lão tổ tông, sẽ không trở ngại ngươi đâu.”

Nói xong, ông ta không khỏi giải trình, lôi lôi kéo kéo Triệu Hồng Bác vào Chuyết Chính Các. Sắc mặt của Triệu Chí Khôn rất khó coi, trong lòng nghẹn khuất, nhưng cũng không dám nói gì, theo sát phía sau.

Sau một hồi kiến lễ.

“Thấy lão tổ tông thân thể an khang, hài nhi an tâm rồi.” Đức Thuận thân vương đã một đống tuổi rồi còn bày ra dáng vẻ “ta là hài tử”, trông có vẻ quả thực có chút bán thảm và vô sỉ.

Ông ta là vì vị trí đế tử của An quận vương, cũng coi như là liều mình rồi.

Trước đó, bởi vì tỉ lệ thắng của An quận vương quá thấp, Đức Thuận thân vương như ông ta cũng không nghĩ quá nhiều, dĩ nhiên cũng xuôi theo làn sóng.

Nhưng bây giờ đã khác.

Từ sau khi tiểu tử thối khô khan Minh Viễn bắt tay với Vương Thủ Triết đã bắt đầu thời tới vận chuyển, từng bước lên cao, tiếng tăm ở các lộ cũng ngày càng cao, thoáng có vài phần xu thế ngang bằng với Khang quận vương.

Thế này còn chưa tính, bây giờ chính là có cơ hội một đòn giết chết đối phương, Đức Thuận thân vương há có thể không kích động? Ông ta của lúc này giống như đánh máu gà, tràn ngập dục vọng chiến đấu, mặt già da già gì cũng có thể vứt ra.

Long Xương đại đế vẫn ăn theo chiêu này, nghe Đức Thuận thân vương nói như vậy, cười tới nỗi nếp nhăn trên mặt nở hoa, “phi” Đức Hinh thân vương một tiếng, mắng: “Ngươi cả mặt toàn là nếp nhăn còn hài nhi hài nhi. Ngươi yên tâm, gần đây tâm trạng trẫm cũng không tệ. Thân thể vẫn khỏe. Ngược lại là Đức Thuận ngươi phải dưỡng sinh cho tốt, đừng chết trước mặt trẫm.”

Tuy mắng nhưng suy cho cùng Đức Thuận vẫn là một trong những đám con cháu của ông ta, hơn nữa bởi vì từ nhỏ thiên phú rất mạnh, Long Xương cũng cực kỳ chiếu cố ông ta, tình cảm ắt thân thiết.

Trong hoàng thất, hiện nay chỉ có mười một thân vương, trong đó một người còn là con rễ gửi rễ, dĩ nhiên long Xương đại đế vẫn coi như đối xử với họ không tệ.

Sống tới giờ này như Long Xương đại đế, số lượng tử tự huyết mạch nhiều, ngay cả bản thân ông ta cũng không rõ nữa. Nếu ngay cả thiên kiêu cũng không phải, e là cả đời cũng không gặp được đại đế.

Cũng chỉ có như Ngô Tuyết Ngưng, Ngô Hàn Hành khi còn trẻ cùng với Ngô Anh Tề có hi vọng trở thành đại thiên kiêu mới có thể được đại đế thực sự chú ý, hưởng thụ một mặt từ bi của ông ta.