Chương 1433: Ta muốn lật trời! Đại lão đứng sau Vương Thủ Triết (6)
“Đúng rồi, quốc sự làm trọng.” Sau khi Đức Thuận thân vương “bán manh xong”, nói với Triệu Hồng Bác: “Thủ phụ đại nhân đã đợi hai canh giờ rồi, chắc có chuyện gấp cần bàn với bệ hạ, ngươi nói trước đi.”
Với tâm cơ thâm trầm của Triệu Hồng Bác, cũng không nhịn được mà giật mí mắt, suýt chút muốn mắng người.
Ông ta hít sâu một hơi, định thần nói: “Đức Thuận thân vương hiếm khi tới kinh thành, vẫn nên giải quyết chuyện của ngài trước thì hơn.”
Ông ta định đợi sau khi Đức Thuận xong chuyện, mượn cớ có chuyện cơ mật bẩm báo, đuổi ông ta đi rồi hẵng nói.
Chuyện kia dĩ nhiên càng ít người biết càng tốt, đặc biệt Đức Thuận còn là “kẻ thù chính trị” lớn nhất.
“Cũng được.” Đức Thuận thân vương bỗng nghiêm mặt, lập tức khóc nháo với Long Xương đại đế: “Bệ hạ, ta nghe nói Trường Ninh Vương thị chẳng những trốn thuế lậu thuế lại còn buôn lậu thông địch! Hành vi xấu xa như này, vẫn mong bệ hạ nhất định phải lập tức nghiêm tra nghiêm trị, đặc biệt là thủ ác Vương Thủ Triết kia, nhất định phải nghiêm trị, tuyệt đối không thể nhân nhượng, bệ hạ.”
“Hả? Nghiêm tra nghiêm trị Vương thị?” Long Xương đại đế tỏ ra mơ hồ.
Ông ta vốn còn tưởng Đức Thuận vạn dặm xa xôi vào kinh là định giải vây cho Vương thị nhưng không ngờ lại tới cầu nghiêm trị?
Chẳng những là Long Xương đại đế, ngay cả Triệu Hồng Bác và Triệu Chí Khôn cũng không ngừng lườm nguýt Đức Thuận.
An quận vương các ngươi chẳng phải thân với Vương thị tới mức mặc chung một cái quần sao? Ngươi không tới cầu tình cũng thôi đi, yêu cầu nghiêm trị là cái quỷ gì?
“Bệ hạ.” Đức Thuận thân vương tỏ ra bi phẫn khó tường, chính khí lẫm liệt nói to: “Đức Thuận nhất mạch ta là ai? Ai ai cũng đều là người tận tụy, vì nước vì dân, đặc biệt là hài tử Minh Viễn kia, bản tính lương thiện, lòng ôm vạn dân. Bên cạnh hắn há có thể có những kẻ gian tà như Vương Thủ Triết, Vương Tông An cả ngày mê hoặc xúi giục? Vẫn mong bệ hạ nhanh chóng ra tay, nghiêm trị không tha những kẻ đó.”
Hai người Triệu Hồng Bá hít một ngụm khí lạnh.
Đức Thuận thân vương ngươi cũng quá bạc bẽo rồi nhỉ? An quận vương nhà ngươi có thể khởi thế, rõ ràng chính là công do Vương thị người ta dốc toàn lực giúp đỡ.
Bây giờ thế của An quận vương đã lên rồi, mà sau khi Vương thị dính vào chuyện này, ngươi chẳng những không giúp lại còn dốc sức muốn tẩy sạch quan hệ, đưa hắn vào chỗ chết!
Nhất thời, ngay cả Triệu Chí Khôn cũng bị kẻ vô si như Đức Thuận thân vương dọa sợ.
Khi sắc mặt của Long Xương đại đế ngày càng âm trầm, Triệu Hồng Bác lại “chộn rộn” trong lòng một lúc, thầm nói bất ổn.
Hiện giờ Triệu thị bọn họ là muốn che đậy chuyện này, tự nhận tội, nhân lúc chuyện còn chưa hoàn toàn truyền ra xử lý xong, sau đó tiêu trừ ảnh hưởng hệ lụy sạch sẽ, Đức Thuận thân vương lại khăng khăng nhảy ra ngay lúc này, quát gào đòi nghiêm trị Vương thị.
Chỉ cần Đức Thuận thân vương kéo dài mấy ngày, chuyện ắt sẽ ngày càng lớn ra.
Mà một khi bọn họ không kịp tự nhận tội trước, đợi bên Mạnh Nguyên Bạch tiết lộ chân tướng, sẽ không đơn giản là chuyện của một mình Triệu Chí Khôn, cả Triệu thị đều sẽ bị kéo vào trong vũng bùn.
Thấy sắc mặt của Triệu Hồng Bác thay đổi, khi Đức Thuận thân vương mắng Vương Thủ Triết, trong lòng lại bội phục Vương Thủ Triết chưa từng gặp gỡ mấy phần.
Tiểu tử đó thật sự là thần rồi.
Ngay cả kế hoạch Triệu thị chuẩn bị bỏ Xe bảo vệ Soái cũng tính tới.
Giống như Vương Thủ Triết nói, Triệu thị nghĩ chuyện này quá ngây thơ. Đã thúc đẩy cục diện tới mức độ này, há sẽ để Triệu thị vứt Xe bảo vệ Soái, đơn giản qua ải như vậy?
Lần này, mục tiêu của hắn không chỉ đơn giản chặt đứt một cánh tay của đối thủ như vậy.
Một hệ liệt kế hoạch mới vừa bắt đầu.
Thứ hắn cần là hoàn toàn xoay chuyển thế cục của cuộc chiến đế tử, một cục diện chắc chắn thắng thua!
Vương Thủ Triết đó thật sự là khí phách lớn lắm, lần đầu tới kinh thành, chưa từng dời ổ khỏi Tứ Quý Viện mà đã định vén lật cả vùng trời này rồi.
…
Long Xương đại đế tựa vào lưng ghế, nhìn Đức Thuận thân vương biểu diễn một tràn dõng dạc hùng hồn, cũng không khỏi buồn bực.
Trước đây tiểu tử Đức Thuận này là một người trung hậu thật thà, tính tình ngay thẳng.
Nhiều năm trước, ông ta còn vì lý niệm chính trị và hoài bão bất đồng khá lớn với Đức Hinh thân vương, tức giận ẩn cư trong trang viện bên cạnh Tây Hải, suốt ngày câu cá, uống trà, cũng không hỏi việc quân việc nước.
Sao tu thân dưỡng tức hàng trăm năm này ngược lại còn trở nên vô sỉ như vậy?
Vương thị người ta có tội hay không không nói, cho dù có tội cũng không bạc đãi An quận vương nhà ngươi không phải sao…Nào có thể vừa xảy ra chuyện đã lập tức phủi sạch quan hệ, qua cầu rút ván, thế này cũng quá mất mặt nhỉ?
“Chuyện này đã do tam ty liên động, Mạnh Nguyên Bạch dẫn đầu điều tra xử lý, trẫm tin Mạnh Nguyên Bạch tuyệt đối sẽ không ích kỷ trái pháp luật, bất luận là ai dính dáng vào đều tuyệt đối sẽ không nhân nhượng.” Long Xương đại đế mất bình tĩnh xua tay: “Đức Thuận, nếu ngươi ở Tây Hải câu cá ngán rồi thì tới Đông Hải đi, câu Long Kình gì đó, đừng vào kinh nháo loạn nữa.”