Chương 1434: Trấn áp Nhị phẩm! Kế định đế tử (1)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 2 lượt đọc

Chương 1434: Trấn áp Nhị phẩm! Kế định đế tử (1)

“Bệ hạ bảo ta đừng quản, vậy ta không quản nữa.” Đức Thuận thân vương tỏ ra ngoan ngoãn thành thật, dáng vẻ tuân mệnh nói: “Có điều hài nhi hiếm khi lên kinh thành một lần, mấy hôm nay sẽ ở bên cạnh lão tổ tông hầu hạ.”

Không đợi Long Xương đại đế phản đối, ông ta lại bày ra dáng vẻ lã chã rơi lệ: “Ta và lão tổ tông lâu rồi không gặp, thật là nhớ nhung. Mỗi lần nhớ tới khi còn trẻ đi theo lão tổ tông, chinh Tây Tấn, thảo Nam Tần, đó là ý khí phong phát cỡ nào.”

“Nhưng không ngờ chớp mắt, ta và lão tổ tông đều già rồi.”

Nghe thấy câu này, trong đôi mắt già nua vẩn đục của Long Xương đại đế cũng hiện ra ánh sáng rực rỡ của năm xưa, trong lòng cũng không khỏi hồi tưởng tới từng chuyện một xảy ra khi Đức Thuận thân vương ở bên cạnh ông ta.

Người càng già sẽ càng hoài niệm, cũng càng dễ nhớ tới tình cũ.

“Cũng được, niệm tình phần hiếu thuận này của ngươi, cứ ở bên trẫm một khoảng thời gian đi.” Long Xương đại đế nói xong, lúc này mới nhìn Triệu Hồng Bác, lộ ra vẻ hòa nhã hơn nhiều: “Triệu ai khanh tới tìm trẫm là có chuyện gấp gì sao?”

“Bệ hạ, thần quả thực có chuyện gấp bẩm tấu.” Triệu Hồng Bác hành lễ, không cam tâm nhìn Đức Thuận thân vương một cái. Lão già Đức Thuận đóng cọc ở đây, thế này bảo ông ta làm sao thỉnh tội?

Vốn dĩ muốn hi sinh một Triệu Chí Khôn, cầu tình với bệ hạ, sau đó ém tất cả mọi chuyện xuống, xử lý phai mờ.

Nhưng cục diện hiện giờ, bên ông ta vừa thỉnh tội với bệ hạ, Đức Thuận thân vương lại dám nháo chuyện này tới phong vũ khắp thành, trắng trợn chèn ép uy vọng của Triệu thị.

Triệu Hồng Bác đảm nhiệm thủ phụ nội các nhiều năm, dĩ nhiên cũng là người thông minh, hiểu đối diện hiển nhiên đã đoán được hành động thỉnh tội lần này của Triệu thị. Chuyến này Đức Thuận thân vương tới chính là cố ý tới phá rối.

Ông ta chỉ là nhằm vào Triệu thị không dám làm lớn chuyện này tới mức công thẩm. Một khi mọi người đều quan tâm, khi tam ty công thẩm ập vào một đợt kinh thiên nghịch chuyển, tới chừng đó cả Triệu thị đều sẽ bị kéo vào trong vũng bùn.

Triệu thị không kéo nổi.

Đối phương đã muốn mở rộng chiến quả, vậy thì tặng cho bọn họ thêm một cái đầu người đi.

Triệu Hồng Bác cũng là người quyết đoán, lập tức đưa ra quyết định, hít sâu một hơi khởi tấu nói: “Khởi bẩm bệ hạ, vi thần bất ngờ tra được, án buôn lậu thông địch lần này không có liên quan tới Vương thị, thực chất chính là tiểu súc sinh tham lam Triệu Chí Khôn của Triệu thị chúng ta làm càn, nhất thời hồ đồ mới phạm phải đại tội.”

“Tra xét nguyên nhân, chính là trước đây hắn đánh bạc thua lớn ở Tiên Triều, thua lỗ quá nhiều mà sinh ra tạp niệm. Sau khi thần hiểu rõ sự việc, không dám để Vương thị trung lương chịu oan, liền lập tức dẫn nghiệt chướng Triệu Chí Khôn này tới thỉnh tội.”

Lời này vừa thốt lên, Long Xương đại đế ngơ ra, sau đó sắc mặt dần âm trầm. Vô cùng rõ ràng, tràn lời nói này của Triệu Hồng Bác cũng vượt ngoài tưởng tượng của ông ta.

Trước đây, ông ta chỉ suy đoán có người muốn ám toán Vương thị, cố ý thêu dệt cho Vương thị một tội danh lớn. Là thật hay giả, có lão Diêu ở đây, tra ra liền rõ. Nếu là giả, vừa hay có thể thuận tay bán một nhân tình cho tiểu tử Vương Thủ Triết kia. Ai ngờ, cư nhiên thật sự có người buôn lậu thông địch, hơn nữa còn là nhãi con của Triệu thị!

Buôn lậu thông địch, đó là đại tội. Triệu thị sao lại dám! Sao lại dám?

Bởi vì vấn đề môi trường địa lý, Nam Tần và Tây Tấn đều khá thiệu quặng kim loại, đặc biệt là sắt. Vì vậy kém hơn Đại Càn một bậc trong việc đúc và trang bị khí giới quân dụng như trang bị Huyền Vũ, cộng thêm nhiều nguyên do khác, Đại Càn mới có thể lấy một địch hai.

Vì vậy, một trong những quốc sách quân sự của Đại Càn chính là cắt đứt mua bán phần lớn khoáng sản kim loại bao gồm khoáng sắt, muối tinh cùng với lương chủng cao đoan giữa Đại Càn và hai nước Nam Tần Tây Tấn, vế trước là quân sự, hai vế sau là dân sự!

Một khi buôn lậu vật phẩm cấm sang Nam Tần đồng nghia với việc đang giúp đỡ nâng cao quốc lực của Nam Tần, ngược lại sẽ gây uy hiếp cho Đại Càn. Nếu dung túng, hậu quả sẽ khó lường.

“Gan to bằng trời, đây là hành vi thông địch bán nước!” Quả nhiên, Đức Thuận thân vương lập tức nhảy ra mắng chửi: “Triệu thị các ngươi là muốn mưu phản sao?”

“Bệ hạ, Đức Thuận thân vương.” Triệu Hồng Bác cúi người thật sâu với Long Xương đại đế, gương mặt tràn ngập vẻ áy náy vô ngần: “Hành vi này quả thực là vô cùng xấu xa, tội không thể tha, thần không có cách nào biện giải, cũng không muốn biện giải. Tuy chuyện này là do một mình nghiệt chướng Triệu Chí Khôn làm nhưng thần là lão tổ Triệu thị, thủ phụ nội các, quả thực sơ sài trong quản giáo hậu bối. Nghiệt chướng Triệu Chí Khôn này phạm tội, thần khó mà chối tội.”

“Vì vậy, thần xin từ chức thủ phụ nội các, mong bệ hạ ân chuẩn.”