Chương 1435: Trấn áp Nhị phẩm! Kế định đế tử (2)
Xin từ chức thủ phụ nội các?
Đức Thuận thân vương ngẩn người.
Triệu Hồng Bác này đúng là đủ quả quyết, cũng đủ thâm.
Mấy ngàn năm qua, quyền thế uy vọng lớn nhất của Nhị phẩm Triệu thị là tới từ việc trong gia tộc có một quốc công, một thủ phụ.
Chức vị quốc công chính là tổ tông di trạch, thể hiệu uy vọng của Triệu thị, thủ phụ lại là thực quyền chân chính. Cũng là dưới thực quyền này, Triệu thị mới có thể ngày càng phát triển, đạt tới cục diện hưng thịnh như bây giờ.
Long Xương đại đế cũng khẽ chau mày.
Cho dù mấy ngày gần đây, ông ta có chút bất mãn với Triệu thị, cũng có hơi không thoải mái với Triệu Hồng Bác nhưng cũng chưa từng chân chính nghĩ muốn tước đoạt chức quyền thủ phụ nội các của Triệu Hồng Bác.
Dù sao thì Triệu thị cũng là người có công dựng nước của Đại Càn, từng có vô số hi sinh và đổ máu.
Một quốc gia không phải chỉ dựa vào một hoàng thất là có thể chống đỡ được, hoàng thất chỉ là gia tộc “chiếm tỉ lệ cổ quyền” mạnh nhất, cống hiến lớn nhất, thực lực cường đại nhất trong đó, không phải là kiểu độc đoán “độc chiếm thiên hạ”.
Cũng vì vậy, thân là một đại đế, ông ta phải cân bằng quan hệ giữa hoàng thất và thế gia, thế gia và thế gia.
“Hồng Bác, Triệu Chí Khôn đã buôn lậu bao nhiêu?” Sắc mặt của Long Xương đại đế ngưng trọng cực kỳ: “Duy trì bao nhiêu năm?”
Triệu Hồng Bác cũng mang ánh mắt sắc bén nhìn Triệu Chí Khôn: “Nghiệt chướng, còn không mau trả lời bệ hạ.”
“Bệ, bệ hạ.” Triệu Chí Khôn đã có chút nhũn người, run giọng nói: “Trước sau đã có chín mươi năm rồi. Từ lúc bắt đầu quy mô một năm mấy trăm vạn thử nghiệm, đến sau này phát triển thành một năm một hai ngàn vạn, hai ba ngàn vạn, mấy năm gần đây, mỗi năm đều có quy mô trên năm ngàn vạn.”
“Khấu trừ hối lộ và các chi phí, tổng cộng lãi tám, tám ất ba ngàn vạn càn kim.” Trong lúc nói, Triệu Chí Khôn còn móc ra sổ sách, thành thật dâng lên, chứng tỏ đã sớm có chuẩn bị.
Lão Diêu lấy sổ sách, đưa cho Long Xương đại đế.
Quy mô này không nhỏ nhưng vẫn không tính là mất khống chế!
Long Xương đại đế âm trầm mặt mày tùy ý giở xem một lúc, sau đó đặt sang một bên: “Tiền lãi đâu?”
“Một phần ta tiêu rồi. Còn phần lớn còn lại, ta, ta đều lấy trả nợ…” Triệu Chí Khôn cứng da đầu nói: “Bệ hạ, lần đánh bạc kia là ta bị gài!”
Triệu Chí Khôn đưa tiền cho Khang quận vương, dĩ nhiên không thể đưa lộ liễu mà là đến Tiên Triều vòng một vòng rồi về.
“Bệ hạ, ta không tin đây là hành vi của một mình Triệu Chí Khôn, chắc chắn là Triệu thị ở sau lưng sai khiến.” Đức Thuận thân vương nói: “Mong bệ hạ xem sát kỹ.”
“Bệ hạ.” Triệu Hồng Bác cũng cúi người cao giọng nói: “An quốc công phủ ta là trụ cột Đại Càn, trung thành không hai lòng với Đại Càn, sao có thể vì lợi nhuận như vậy mà bán nước? Tám ất ba ngàn vạn càn kim này dính dáng tới quý nhân Tiên Triều, đã khó mà truy hồi. Nhưng Triệu thị ta nguyện dâng đủ 10 ất càn kim trả về quốc khố. Chỉ có điều, số lượng tư kim quá lớn, Triệu thị nhất thời khó mà gom đủ, vẫn mong bệ hạ cho phép Triệu thị mỗi năm trả một ngàn vạn, trong vòng trăm năm trả hết.”
“Bệ hạ, không phải Hồng Bác chối đẩy trách nhiệm. Chỉ là Hồng Bác chính là thủ phụ nội các, trong tay nắm giữ quyền lực không nhỏ. Nếu thật sự muốn làm việc dơ bẩn như buôn lậu tư thông, không dám nói có thể làm tới kín kẽ nhưng cũng sẽ không cẩu thả như vậy, quy mô ít nhất cũng phải lớn gấp nhiều lần.”
Đối với việc này, Long Xương đại đế không cho ý kiến mà lại nhìn Triệu Chí Khôn lần nữa nói: “Anh Tề có tham gia vào không?”
“Khởi bẩm bệ hạ, Anh Tề biểu thúc không biết chuyện.” Triệu Chí Khôn thành thật đáp: “Bệ hạ người cũng biết tính tình của Anh Tề biểu thúc, ông ấy không thể làm ra chuyện như vậy. Vì vậy, ta chỉ có thể cài hai đương gia vào, thông gia quyền thế chế bá An Giang của Giao Long Bang…”
Sở dĩ thành thật như vậy cũng là vì biết chuyện này không khó tra.
Sắc mặt của Long Xương đại đế hơi giãn ra, sau đó nhìn Triệu Hồng Bác nói: “Hồng Bác ngươi lần này tới, ắt đã có phương án xử lý như thế nào, nói ra nghe xem.”
“Thứ nhất, thần không còn mặt mũi nào tiếp tục đảm nhiệm thủ phụ nội các, mong bệ hạ sáng suốt. Thứ hai, Triệu thị ta nguyện bù vào khoản lợi nhuận vào quốc khố. Thứ ba, Triệu Chí Khôn buôn lậu phản quốc, tội không thể tha, phải nghiêm trị không tha, chỉ là hi vọng bệ hạ niềm tình hắn là Thần Thông chủng tử, cho phép hắn tới chiến trường ngoại vực, vào doanh pháo hôi giết địch chuộc tội, cho tới khi chuộc xong tội nghiệt.”
Triệu Hồng Bác không hề đùn đẩy trách nhiệm, rất kiên nghị nói, sau đó lại cầu xin: “Vẫn mong bệ hạ niệm tình Triệu thị chính là người có công dựng nước, thế gia vạn năm, cho Triệu thị một phần thể diện.”