Chương 1438: Trấn áp Nhị phẩm! Kế định đế tử (5)
Đương nhiên, không chừng bản thân bọn họ cũng thêm dầu vào lửa.
Dù sao thì với tác phong hành sự của Khang quận vương, trước đó vì vị trí đế tử đi khắp nơi lôi kéo lòng người, có thế gia nào không ưa ông ta cũng là chuyện rất bình thường.
“Chậc chậc chậc, Triệu Chí Khôn này thật sự quá đáng thương.” Trong trà quán, khi nhàn rỗi ngồi uống trà, có thế gia tử của trung tiểu thế gia kia không nhịn được cảm khái: “Vốn tưởng ông ta đã theo vị kia nhiều năm như thế, lại có tư chất đại thiên kiêu, ắt hẳn rất được coi trọng, không ngờ vị kia lại nói vứt bỏ liền vứt bỏ.”
“Khang quận vương kia thật sự bạc bẽo.”
“Ta thật sự không ngờ, Khang quận vương lại là ngươi như vậy. Vốn dĩ còn tưởng con người ông ta không tệ, dù sao thì mấy năm qua cũng quyên tiền cứu nạn, lại chinh chiến ngoại vực, trên dưới triều dã phong bình đều không tệ. Xem ra vẫn là ta kém hiểu biết, cẩu thả.” Cũng có vài người cảm thấy bản thân mắt mù nhìn lầm người, tâm tình tương đối phức tạp: “Ngược lại là Triệu Chí Khôn này, tuy có chút không giới hạn nhưng vẫn rất thành khẩn, cư nhiên còn một mình gánh mọi tội trạng.”
“Đúng vậy đúng vậy, hơn nữa gan của ông ta cũng thật sự lớn. Doanh pháo hôi là nơi nào?” Ta chỉ nghĩ thôi cũng đã cảm thấy lạnh lòng, ông ta lại dứt khoát đồng ý, nghe nói ngay cả sắc mặt cũng không đổi. Thật sự dũng cảm!”
“Nghe nói bây giờ ông ta còn bị giam, luôn không khai Khang quận vương ra, nói một câu ‘trung thành tận tụy’ cũng không quá.”
Ngôn luận tương tự lặng lẽ lưu truyền, nhất thời biệt hiệu “Triệu Chí Khôn trung thành tận tụy” lại lưu truyền trong kinh thành một cách quỷ dị.
Chải không biết lúc những người này nói những lời này, hàm nghĩa trong lời nói rốt cuộc có thêm trào phúng hay là thêm khen thưởng.
Những tin đồn này được người có tâm dùng phương thức nhanh nhất, truyền vào tai của Khang quận vương ở chiến trường ngoại vực.
Khang quận vương hay tin, suýt chút hộc máu.
Là ai, là ai ở sau lưng lan truyền ‘lời đồn’ này?
Lúc này, ông ta nào có thể ở lại chiến trường ngoại vực được nữa, bất đắc dĩ, chỉ có thể dùng tốc độ nhanh nhất quay về Quy Long Thành, đích thân dẹp loạn lời đồn.
…
Cùng một khoảng thời gian, trong Tứ Quy Viên của Đại Càn Vương thị.
An quận vương và Vương Thủ Triết ngồi đối diện.
An quận vương dùng khí lực rất lớn mới khắc chế bản thân không nhìn tới hai vị nữ tử tranh giành hầu hạ bên cạnh Vương Thủ Triết…Một vị trong đó còn là một trong những thủ lĩnh của tổ chức tình báo “Thiên Khuyết” của “ông ta”, Thiên Diễm tiên tử.
“Trận này Thủ Triết làm đẹp lắm, quả nhiên như ngươi dự liệu, Khang quận vương đã không thể ngồi yên được, chắc sẽ dùng tốc độ nhanh nhất trở về Quy Long Thành.” An quận vương uống linh trà, cảm khái không thôi nói: “Bây giờ, Triệu thị bị đẩy lên đầu ngọn sóng, bản thân khó bảo vệ, chỉ có thể co đuôi làm người. Nếu Khang quận vương mà ngã, lần này cuộc chiến đế tử coi như có kết quả.”
“Chỉ là Minh Viễn có một chuyện không hiểu. Tình trạng hiện giờ của Triệu thị chỉ có sức bảo vệ Khang quận vương mới có thể chuyển mình.” An quận vương ngưng trọng ánh mắt mà hồ nghi nói: “Cho dù Khang quận vương về Quy Long Thành, ngươi có cách gì khiến Triệu thị và Khang quận vương xích mích?”
“Xích mích hay không, tạm thời không nói, ta chỉ là tin đạo lý đại nạn giáng đầu thân ai nấy lo. Qua mấy ngày nữa là đại triều hội, điện hạ chuẩn bị xong đòn cuối cùng chưa?” Vương Thủ Triết uống linh trà nói.
“Thủ Triết ngươi an tâm, Minh Viễn chắc chắn sẽ không lề mề.” An quận vương nghiêm mặt nói.
Ngừng một lúc, ông ta lại có chút ngờ ngợ hỏi: “Thủ Triết, ta nghe nói bệ hạ đã tức giận mấy lần rồi…thầm mắng ngươi không biết cất nhắc. Theo Diêu công công nói, bệ hạ rất muốn gặp mặt ngươi nhưng ngươi lại hết lần này tới lần khác lơ là ám thị, khiến bệ hạ cực kỳ căm phẫn.”
“Cái này…” Vương Thủ Triết tỏ ra vô tội nói: “Thủ Triết xưa nay đần độn, chưa từng lĩnh ngộ được tin tức này. Bệ hạ rất muốn gặp ta, sao ta không biết? Tại sao bệ hạ không hạ chỉ triệu kiến?”
An quận vương đỡ trán, cực kỳ bất đắc dĩ với Vương Thủ Triết.
Ngươi ngay cả ám thị của bệ hạ cũng dám ngó lơ, chẳng trách bệ hạ ngày ngày đập bàn mắng ngươi.
“Thủ Triết, ta còn có một chuyện không hiểu, tại sao ngươi có thể xác định Khang quận vương là người bạc bẽo, qua cầu rút ván?” An quận vương vẫn luôn nghĩ không thông điểm này, kỳ quái không thôi. Dù sao thì ngoài mặt Khang quận vương trông có vẻ rất đáng tin.
Vương Thủ Triết uống một ngụm linh trà, chậm rãi nói: “Nguyên do cụ thể giải thích ra có chút phức tạp, nói đơn giản chút, nếu ngài ấy không phải người bạc bẽo, mà là một người trọng tình trọng nghĩa, có lý tưởng có tín ngưỡng…”
“Ta đã sớm tiếp nhận sự mời chào của ngài ấy rồi. Nào tới phiên Minh Viễn điện hạ?”
“Ách…”
An quận vương toát mồ hôi lạnh, sao nghe có vẻ rất phiêu.
Vậy nếu Khang quận vương đáng tin, có phải là không còn chuyện của mình nữa rồi?