Chương 1439: Khang quận vương trầm oan được rửa (1)
Chẳng mấy chốc, An quận vương và Vương Thủ Triết đã bàn xong chính sự. An quận vương lập tức hứng khởi bày ra bàn cờ, lấy quân cờ trắng đen, chuẩn bị giết Vương Thủ Triết không còn một manh giáp, báo thù lại.
Chơi cờ với Vương Thủ Triết là hoạt động nghiệp dư yêu thích nhất dạo gần đây của An quận vương, chỉ vì lực cờ của ông ấy thực sự quá nát, giống như gà mờ, có thể bay thì bay không cao, cũng không bay xa.
Trên đời này, gà mờ hàng ngàn vạn, An quận vương cũng tìm gà mờ khác để ngược, nhưng hoàn toàn không ngược đến toàn thân thư thái mà sảng khoái tràn trề, ngược lại buồn tẻ vô vị, không có chút hứng thú nào.
Nghĩ kỹ lại cũng chỉ có thể trách tên Vương Thủ Triết này phương diện nào cũng quá hoàn mỹ, bình thường cũng tính toán kỹ càng, khiến người ta như ngước nhìn núi cao. Ngược gà mờ ở cấp độ này, cho dù ngược bao nhiêu lần cũng ngược không chán.
Đúng lúc này, có gia tướng tới bẩm báo, nói Diêu Thành Siêu của Tiên Triều Diêu thị không vận tới bái phỏng.
“Mời Diêu công tử vào đi.” Vương Thủ Triết nói.
Sau khi gia tướng nhận lệnh lui đi, An quận vương có chút cụt hứng buông cờ xuống, âm u nói: “Gần đây Diêu công tử tới rất thường xuyên, Thủ Triết ngươi có ý tới Tiên Triều phát triển sao?”
“Tiên Triều à, có cơ hội phải tới mở mang một chút chứ.” Vương Thủ Triết cười nói: “Nghe nói bên đó đã thăng cấp Luyện Khí cảnh, ngay cả tá điền bình thường, tiểu tư bưng trà đưa nước cũng có tu vi Luyện Khí cảnh, quả thật khiến người ta mê mẩn.”
Vừa nhắc tới chuyện này, An quận vương cũng lập tức nổi hứng: “Thuở còn thiếu niên, ta cũng từng tới Tiên Triều du học, dưới sự kinh doanh của tiên đình, độ nồng linh khí của cả tiên đình rất cao, linh mạch nhiều, linh điền vô số, lực sản xuất cũng vượt xa Đại Càn chúng ta. Cứ lấy tá điền mà nói, thường một hộ tá điền có thể nhận thầu hai ba trăm mẫu ruộng, lại chiếu cố vài mẫu linh điền hạ phẩm, như vậy cũng dư sức mua một số đan dược tư chất huyết mạch thấp giai như Khởi Linh đan rồi.”
“Tương truyền đời đời như vậy, sản sinh ra vòng tuần hoàn lành tính, hiện giờ, độ thuần huyết mạch của bình dân Tiên Triều đã không thấp hơn tiểu gia tộc Huyền Vũ không nhập lưu rồi.”
“Nếu Đại Càn chúng ta có thể làm tới mức này, quốc lực chỉnh thể sẽ đạt tới mức nhảy vọt. Nam Tần Tây Tấn gì đó đều vốn không sống sót được.”
Vương Thủ Triết cũng biểu thị tán đồng với ý kiến này: “Vương thị chúng ta cũng đang thử sản xuất Khởi Linh đan, tuyển chọn một bộ phận người ưu tú gần với tư chất hạ phẩm trong bình dân tiến hành nâng cao huyết mạch, một khi có thể đạt tới Luyện Khí cảnh tầng ba bốn, thể chất, sức mạnh, tốc độ đều có thể vượt xa bình dân. Đặc biệt là khai hoang, làm công trình, đào quật hà đạo, hiệu suất cực cao.”
Có điều hiệu suất cao thì cao, muốn bồi dưỡng ra một công nhân Luyện Khí cảnh, chi phí rất xa xỉ, chỉ riêng giá cả chi phí của Khởi Linh đan đã tới mấy trăm càn kim, đây còn là trong tình huống phần lớn nguyên liệu đều do mình sản xuất, và Luyện Đan sư là Vương Thủ Nghiệp nhà mình.
Ngoài ra, công nhân Luyện Khí cảnh còn phải ăn linh thực bổ sung khí huyết, thi thoảng còn phải có Tiểu Bồi Nguyên đan hỗ trợ tu luyện,…phụng dưỡng chi phí mỗi năm cộng lại phải đạt tới mấy chục càn kim!
Cũng may nhờ Vương thị rất giỏi kiếm tiền, nếu không đổi lại là thế gia bình thường vốn không chơi nổi cái này…
“Nếu ta thật sự có cơ hội đăng ngôi, cả đời sẽ lấy cái này làm mục tiêu.” An quận vương trông đợi, cũng kiên định mục tiêu.
“Minh Viễn điện hạ thật khí phách.”
Lúc này, một giọng nói hào sảng vang lên ở cửa. Chỉ thấy một nam tử “thanh niên” có vóc người vạm vỡ, long hành hổ bộ bước vào viện, cười nói: “Nếu thật sự tới ngày đó, Đại Càn cũng có thể xưng một câu ‘Tiên Triều’ rồi.”
“Diêu công tử.” An quận vương và Vương Thủ Triết cùng đứng dậy hành lễ nghênh tiếp.
“Hai vị đừng làm Diêu mỗ tổn thọ.” Diêu Thành Siêu vội vàng đáp lễ: “Các người một vị là chuẩn đế tử, một vị là chủ nợ của Diêu mỗ, không gánh nổi, không gánh nổi.”
Chủ nợ?
An quận vương nhìn Vương Thủ Triết và Diêu Thành Siêu, không nhịn được cười nói: “Diêu thị chính là Tiên Triều Nhất phẩm, thực lực hùng hậu vô cùng, sao lại nợ tiền của Vương Thủ Triết?”
Vừa nhắc tới chuyện này, Diêu Thành Siêu đã có chút bất bình: “Minh Viễn điện hạ, đợi sau này ngài đăng cơ, phải quản tốt ngọn gió tà khí của Đại Càn. 《 Thần Triều Dư Huy Đồ》của đại đế nhà các người bị hủy, lại một phát tống tiền chúng ta bồi thường bốn lần, nói nếu chúng ta không bồi thường, ông ấy sẽ bắt buộc các thế gia không được bán nguyên liệu cho chúng ta sửa Vân Dao phi thuyền, không cho chúng ta về nhà…”
Bởi vì một tấm tranh rách, Diêu Thành Siêu trực tiếp tổn hao tới một ngàn mấy trăm vạn.
Cưỡng ép tống tiền bồi thường gấp bốn?
Khóe miệng An quận vương giật giật, bệ hạ cũng thật dữ. Có điều, nhớ trước đây tính cách của bệ hạ không phải như vậy, nhiều năm về trước, ông ấy còn là một đại đế rất coi trọng uy nghiêm và thể diện.
Không biết là có phải đã chịu ảnh hưởng bất lương nào không? Hoặc là hiện giờ tuổi tác ngày càng lớn, càng càng vô liêm sỉ?