Chương 1440: Khang quận vương trầm oan được rửa (2)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 3,498 lượt đọc

Chương 1440: Khang quận vương trầm oan được rửa (2)

“Thế này còn chưa tính, ông ấy còn cưỡng ép giam năm con sói con gây chuyện kia lại.” Diêu Thành Siêu bị chọc tức không nhẹ, sau đó lại u oán nhìn Vương Thủ Triết: “Này, năm con sói con kia chính là của nhà Thủ Triết lão đệ ‘vang danh’ gần đây…Minh Viễn điện hạ, ngài có biết bởi vì năm con sói con kia, Diêu thị chúng ta đã lỗ bao nhiêu không?”

“Ách…Ha ha, chuyện này ta cũng có nghe nói qua, Diêu công tử nén bi thương…” Khóe miệng của An quận vương giật giật, tốn rất nhiều sức mới dừng cười được.

Ông ấy không hề đồng cảm với Diêu thị, Diêu thị dựa vào Vân Dao phi thuyền độc quyền thị trường không vận quy mô lớn, giá vận chuyển rất cao, không biết đã kiếm được bao nhiêu rồi.

“Đáng ghét nhất nhất vẫn phải kể tới Thủ Triết lão đệ, ngươi rõ ràng biết năm con sói con kia ở trong tay đại đế.” Diêu Thành Siêu tức tới trợn mắt: “Tại sao còn đòi sói con với Diêu thị chúng ta?”

“Thành Siêu huynh nói vậy là sai rồi, việc gì cũng phải nói đạo lý phải không?” Vương Thủ Triết đích thân pha một ấm trà mới, đưa một ly cho Diêu Thành Siêu sau đó cười híp mắt nói: “Mấy con sói con kia là Ly Từ nhà chúng ta ủy thác Diêu thị không vận các người chuyển vào trong tay Vương thị chúng ta. Nhưng Vương thị chúng ta không nhận được sói con. Không tìm Diêu thị các ngươi đòi vật phẩm ký gửi, tìm ai đòi chứ?”

Diêu Thành Siêu nhận linh trà, uống ừng ực, lại uống liên tục mấy ly, lúc này mới ngồi xuống không chút khách khí ăn các loại bánh điểm tâm: “Ngươi không thể đi tìm đại đế đòi?”

“Không thể, Vương thị ta không có quan hệ nợ nần gì với đại đế.” Vương Thủ Triết tiếp tục rót trà cho hắn ta: “Còn nữa, nghe nói bệ hạ nhìn ta rất không thuận mắt, nếu ta đi chắc chắn sẽ làm khó ta.”

“Chẳng lẽ ông ấy không làm khó ta?” Diêu Thành Siêu một mặt sầu não.

Hắn ta cũng không phải chưa từng thử hỏi đại đế đòi lại, chỉ có điều mỗi lần đều bị tống ra.

“Chuyện này chúng ta bàn sau, Thành Siêu huynh, phần này là danh sách ta liệt kê, cần huynh giúp vào lần tiếp theo tới Đông Càn chúng ta.” Vương Thủ Triết lấy ra một bảng danh sách dài thòng.

Diêu Thành Siêu quét mắt sau đó kinh thán nói: “Ngươi đây là muốn tạo Tụ Linh trận à, quy mô và quy cách cũng không nhỏ…Người biết các ngươi là thế gia Lục phẩm, người không biết còn tưởng các ngươi là Nhị phẩm đấy!”

Quy mô Tụ Linh trận của thế gia Nhị phẩm bình thường cũng không nhỏ, nhưng trên trận nhãn hạch tâm, nhiều nhất chỉ là một cây linh thực cửu giai hoặc là kỳ vật đồng giai. So với một cây tiên thực làm trận nhãn trong kế hoạch của Vương thị, có khác biệt về bản chất.

“Nhờ cả vào Thành Siêu huynh rồi.” Vương Thủ Triết chắp tay nói.

“Được rồi, ta sẽ cố hết sức thu thập nguyên liệu cho ngươi, có điều một số nguyên liệu đặc biệt cần thời gian, rất khó thu thập đủ trong một lần.” Diêu Thành Siêu cân nhắc một hồi rồi nói: “Còn nữa, không được lấy sói con ra nói chuyện nữa, tự đi hỏi đại đế mà lấy.”

“Đó là hai chuyện, giá cả của khoản nguyên liệu này, ta đã dự lưu lợi nhuận hợp lý cho Diêu thị rồi.” Vương Thủ Triết thản nhiên nói: “Trừ phi Thành Siêu sư huynh nguyện ý cắt bỏ lợi nhuận…”

“Được, ta vẫn nên đi tìm đại đế lần nữa vậy.” Diêu Thành Siêu thu lấy danh sách, con ngươi đảo vòng nói: “Thủ Triết lão đệ, ngươi ăn cơm chưa? Hai nữ đầu bếp xinh đẹp kia của ngươi, hôm nay nấu gì ngon cho ngươi vậy?”

“…”

Vương Thủ Triết và An quận vương cạn lời.

Chuyết Chính Các.

Long Xương đại đế lười nhác nằm thừ ra.

Một bên, Đức Thuận thân vương thay vị trí của lão Diêu, đích thân hầu hạ ở bên cạnh, châm trà đưa nước gì đó, đấm lưng bóp chân, một chuỗi lời a dua tâng bốc không tốn tiền ào ạt tràn ra.

Hầu hạ đại đế đến thoải mái, đại đế liền khen Đức Thuận tiểu tử bây giờ trở nên hiếu thuận rồi, còn giỏi ăn nói hơn hồi trẻ.

Chọc lão Diêu không ngừng trợn mắt, Đức Thuận thân vương ngài cũng quá giỏi chiếm vị trí rồi, ngay cả công việc của lão thái giám cũng giành? Hay là ngài cũng dứt khoát cắt đi, vị trí của lão Diêu ta sẽ cho Đức Thuận ngài?

Một bên khác, một đám thành viên của Tam Tài ty, Hình Luật ty và Giám Sát ty lấy Mạnh Nguyên Bạch làm đầu, đang bẩm báo kết quả điều tra của chuỗi án kiện gần đây cho đại đế.

“Nói như vậy, Vương thị thật sự không có trốn thuế?” Ánh mắt của Long Xương đại đế cũng có chút quỉ dị.

“Khởi bẩm bệ hạ.” Mạnh Nguyên Bạch trả lời: “Chúng ta đã cử đi hàng loạt quan thuế vụ, quan kiểm toán có kinh nghiệm, tra rõ hết khoản mục và tư sản khắp nơi của Vương thị mấy mươi năm gần đây. Phát hiện Trường Ninh Vương thị chẳng những chưa từng trốn thuế lậu thuế, ngược lại còn nộp dư thuế.”

“Ngoài ra, Vương thị cũng thường sẽ tốn một khoản lớn, tiến hành xây dựng các công trình như quan đạo, thủy lợi của Trường Ninh vệ, thậm chí là sáu vệ phía Nam.”

“Bệ hạ, Trường Ninh Vương thị thật đúng là tấm gương của các thế gia.” Đức Thuận thân vương ở một bên đấm lưng cho đại đế, nói: “Ta cũng cảm thấy phải biểu dương khen ngợi Vương thị, để khuyến khích các thế gia khác noi gương.”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right