Chương 1441: Khang quận vương trầm oan được rửa (3)
Tuy nói vậy nhưng Long Xương đại đế cũng cảm thấy rất có đạo lý, gật đầu nói: “Quả thật nên biểu dương công khai, sau này hạ chỉ, biểu dương Vương Thủ Triết, cho hắn tham dự đại triều hội lần kế tiếp.”
Vừa nhắc tới Vương Thủ Triết, Long Xương đại đế thật sự là tâm tình phức tạp mà một lời khó nói hết, ông ta quyết tâm chờ đợi có thể gặp mặt hắn một lần nhưng lại vì bản thân từng ăn nói hùng hồn, không kéo xuống được thể diện để hạ chỉ triệu kiến.
Đáng ghét hơn là tên đó hết lần này tới lần khác ngó lơ ám thị của ông…
Theo sự phát triển của sự việc, lòng hiếu kỳ của Long Xương đại đế đối với Vương Thủ Triết đã thực sự khó mà kiềm chế, dứt khoát mượn chỉ ý biểu dương, bảo hắn tham dự đại triều hội. Vừa không đi ngược với lời hùng hồn kiên quyết không triệu kiến của ông ta, đồng thời cũng có thể gặp mặt Vương Thủ Triết trong đại triều hội.
Xem xem hắn có ba đầu sáu tay cỡ nào, hở tí là có thể làm ra chuyện kinh thiên động địa như vậy.
“Bệ hạ, điểm nghi ngờ duy nhất của Vương thị chính là bọn họ có nhu cầu rất lớn với khoáng sắt.” Mạnh Nguyên Bạch bổ sung nói rõ: “Tuy mỗi khoản của bọn họ đều rõ ràng rành mạch, nói rõ số sắt kia dùng ở đâu. Nhưng trong phòng, trong nền đường, trong tường thành quan ải…chúng ta cũng không tiện đào ra kiểm tra?”
Cũng chính vì Vương thị có một điểm hiềm nghi này mới khiến đám người tra lậu vừa phát giác được sự dị thường của “buôn lậu”, lập tức có cảm giác “bừng tỉnh ngộ”, cho rằng Vương thị chính là người buôn lậu phía sau.
“Điểm này trẫm sẽ đích thân hỏi Vương Thủ Triết trên đại triều hội.” Long Xương đại đế hạ âm, hỏi ngược lại: “Án Triệu Chí Khôn buôn lậu đã hoàn toàn tra rõ chưa? Có người khác liên quan, ví dụ Triệu thị hoặc là Thừa Tự…”
“Khởi bẩm bệ hạ, hiện tại tất cả nhân chứng, vật chứng và bằng chứng gián tiếp đều chỉ có thể chứng minh có liên quan tới Triệu Chí Khôn và Triệu Khuê đã mất tích. Không có bằng chứng nào chứng minh Triệu thị liên quan, cũng không có chứng cứ có thể chứng minh tử Thừa Tự điện hạ tham gia vào.” Mạnh Nguyên bạch thành thật đáp.
Chuyện đã phát triển tới mức độ như vậy, chuyện duy nhất mà đám người Mạnh Nguyên Bạch có thể làm chỉ có bảy chữ: “Không thiên vị, công bằng công chứng, như vậy mới sẽ không sai sót.
“Bệ hạ, tuy không có chứng cứ nhưng không có nghĩa hắn không tham dự nhỉ?” Đức Thuận thân vương lại bắt đầu châm lời gièm pha: “Nghe nói Khang quận vương đã từ chiến trường ngoại vực hỏa tốc trở về, chi bằng bảo Mạnh Nguyên Bạch tới thẩm vấn một chuyến?”
“Không bằng không chứng, thẩm vấn thế nào? Chỉ dựa vào An quận vương nhất mạch các ngươi tung tin đồn trên phố sao?” Long Xương đại đế cáu giận trừng ông ta: “Tuy trẫm già rồi nhưng cũng không có hồ đồ. Sau này bảo người của các ngươi bớt bớt lại, vụ náo kịch hắc nước bẩn qua lại này có thể dừng rồi.”
“Vâng vâng vâng.” Đức Thuận thân vương bày ra dáng vẻ cúi đầu thuận theo.
“Đã như vậy, vậy Mạnh ái khanh vẫn nên giúp đỡ Thừa Tự chứng minh trong sạch, chặn lại những tin đồn trên phố kia, dù sao Thừa Tự là chuẩn đế tử, ồn ào như vậy cũng không dễ nghe.” Long Xương đại đế vung tay nói: “Đi đi.”
“Vâng, bệ hạ.” Đám người Mạnh Nguyên Bạch lui đi.
…
Sau đó, theo sự trở về của Khang quận vương, Tam Tài ty, Hình Luật ty, Giám Sát ty, tam ty phụng mệnh giúp đỡ xóa tan “tin đồn”, những tin đồn gây bất lợi cho Khang quận vương kia nhanh chóng dừng lại trong thời gian ngắn.
Thay vào đó, trên phố lại bắt đầu thóa mạ đối với “Triệu Chí Khôn một lòng trung quân”.
Nói cái gì mà rõ ràng là Triệu Chí Khôn vì trả nợ cờ bạc mà buôn lậu thông địch, sau khi bị bắt còn chết không hối cải, mưu đồ kéo Khang quận vương điện hạ xuống nước để giảm nhẹ tội danh của bản thân, che đậy cái xấu xa của Triệu thị, xáo trộn nhìn nghe của quần chúng ăn dưa.
May nhờ tam ty hội thẩm công bố kết quả, Khang quận vương điện hạ đích thân ra mặt diễn giải, dùng một tràn than khóc nỉ non, từ ngữ dõng dạc hùng hồn chứng minh thanh bạch của bản thân.
Hóa ra Khang quận vương điện hạ vẫn luôn tắm máu hăng hái chiến đấu ở chiến trường ngoại vực, anh dũng giết giặc, vì chống lại kẻ thù, vì tranh quang thêm vẻ vang cho Đại Càn nhưng lại bị đồng đội hậu phương kéo chân, không thể không tạm dừng câu chuyện đã gần như thắng lợi, trở về kinh thành, tẩy rửa oan khuất của bản thân.
Nhất thời, trong Quy Long Thành bắt đầu nhanh chóng lưu truyền những danh xưng như “Khang quận vương trầm oan được rửa”, “Quân thần chiến trường Ngô Thừa Tự”, “Tấm gương tuấn kiệt Đại Càn”.
Lúc nhắc tới “Khang quận vương trung quân ái quốc”, người người đều giơ ngón cái tán thưởng không ngừng.
Nhất thời, danh vọng của Khang quận vương dâng lên ầm ầm.
Khang quận vương phủ.
Là quận vương phủ, khoảng đất của Khang quận vương phủ chắc chắn là loại thượng hạng, quy mô cũng tương đối không nhỏ. Có điều, nơi trạch tử này chính là do bệ hạ ban thưởng khi ông ta vừa làm quận vương, cho dù khoảng đất tốt một chút, cũng chỉ là quy mô quận vương bình thường, không tính là hút mắt.