Chương 1442: Chấn kinh! Liễu Nhược Lam gặp nguy cơ chí mạng (1)
Có điều, nội bộ quận vương phủ lại có động thiên khác, không chỉ đã bố trí Tiểu Tụ Linh trận, trong thư phòng mà Khang quận vương thường ở nhất được trang hoàng khiêm tốn mà xa hoa, cực kỳ coi trọng, luận về mức độ xa hoa, gần như không thua kém một số thân vương Thần Thông cảnh, cũng chỉ kém một chút so với Chuyết Chính Các của Long Xương đại đế.
Trên vách tường, cổ họa giá trị trên trăm vạn càn kim lần lượt treo lên.
Trong thư phòng, màn bông do tơ linh tàm cao phẩm dệt thành hơi đung đưa, hoa văn hình rồng thêu bên trên sống động như thật.
Vị trí góc tường, một lư hương hình Xích Đồng Li Long đang tỏa ra hương khí lượn lờ, hương hoàn đặt bên trong chính là Long Tiên Hương cửu giai luyện chế thành, cho dù ở trong Quy Long Thành cũng là mặt hàng hiếm cung ứng có giới hạn, chỉ có thành viên có địa vị khá cao trong hoàng thất mới được phân phối.
Bên bàn án, Khang quận vương đang nằm ngửa trên một tấm ghế đu, hơi nhắm mắt.
Khoảng thời gian này, cảm xúc vẫn luôn thắt chặt của ông ta hơi buông lỏng, lúc này mới có mấy phần an nhàn thoải mái hiếm có, vừa uống một ấm “linh trà Tiên Triều” có công hiệu tĩnh khí ngưng thần, vừa hưởng thụ chỉ áp giúp buông lỏng tinh thần của vương phi Triệu Di Tĩnh, rất thoải mái.
“Điện hạ, sau khi ngài công khai tường thuật, cáo thị của tam ty đối với án kiện đã ra, cộng thêm ‘Phá Hiểu’ chúng ta tiến hành dẫn dắt dư luận. Hiện giờ hướng gió trong Quy Long Thành đã đổi rồi.” Bên cạnh, Lạc Ngọc Thanh của tổ chức Phá Hiểu đang bẩm báo công việc.
Lạc Ngọc Thánh là nữ tu Huyền Vũ có thân hình lả lướt.
Ngũ quan của nàng ta không tính là quá tinh xảo, trên mặt cũng chỉ trang điểm đơn giản, kẻ mày, điểm chút son, không giống kiểu trang điểm phức tạp tinh xảo như vương phi Triệu Di Tĩnh, một thân khí chất lại cực kỳ xuất chúng, giống như cơ thể của nàng vậy, thần tàng nội uẩn khiến người ta không dám xem thường.
Nàng là nhân tài do Khang quận vương mời từ một thế gia Tam phẩm ở Tiên Triều tới, cực kỳ giỏi công tác tình báo, cấp trên chính là đại thiên kiêu thánh địa Công Dương Sách, mấy năm qua cũng lập không ít công huân cho Khang quận vương.
“Ngọc Thanh, khoảng thời gian này vất vả cho ngươi rồi.” Khang quận vương lộ ra vẻ tán thưởng và ôn hòa: “Phong ba tin đồn mới vừa ngừng, vẫn cần ngươi quan sát nhiều chút, tránh bị kẻ có lòng khơi dậy sóng gió lần nữa.”
“Vâng, điện hạ.” Lạc Ngọc Thanh đáp lời nói: “Trước đó thất bại là bị cố tình coi như vô tình rồi, nhân thủ của chúng ta hưa được hệ thống. Hiện giờ đã có tam ty chứng minh thanh bạch cho điện hạ, thuộc hạ sẽ không để mặc cho những tin đồn kia đánh ngã lần nữa.”
“Tốt tốt tốt, có Ngọc Thanh tọa trấn Quy Long Thành, bổn điện hạ yên tâm rồi.” Sắc mặt của Khang quận vương dịu dàng đi nhiều, lộ ra ý cười.
“Điện hạ.” Quận vương phi Triệu Di Tĩnh đang giúp xoa bóp lấy lòng nói: “Chàng đã được chứng minh thanh bạch, không liên quan tới buôn lậu thông địch, có thể ra tay giúp Chí Khôn gia gia không?”
Tính từ thế hệ của Triệu Di Tĩnh này, Triệu Chí Khôn thuộc thế hệ “gia gia” Khang quận vương. Nhưng Triệu Chí Khôn tính quan hệ của Long Vô Kỵ từ bên Triệu Tích Tình, Long Vô Kỵ là biểu thúc của ông ta, lại coi như là đồng bối của Khang quận vương.
Thế gia lớn, thông hôn qua lại nhiều sẽ là như vậy, thi thoảng vai vế sẽ khá hỗn loạn.
“Hửm?” Ý cười trên mặt Khang quận vương thu liễm lại: “Di Tĩnh, nàng định nhờ bổn điện hạ giúp hắn thế nào?”
“Là như thế này, hôm qua khi ta về nương gia, đụng phải Khương thị nãi nãi.” Triệu Di Tĩnh tựa như không phát giác được vẻ không vui của phu quân, tiếp tục nói: “Bà ấy âm thầm cầu tình với ta, nói doanh pháo hôi không phải chỗ cho người ở. Hi vọng phu quân có thể âm thầm ra tay, giúp cả nhà bọn họ vượt biên sang Tiên…”
“Bốp!”
Một tiếng thanh thúy chợt vang lên trong thư phòng.
Triệu Di Tĩnh bưng mặt, cảm thấy trên gương mặt đau rát, vẫn còn trợn tròn mắt, không dám tin: “Điện, điện hạ? Chàng…” Hai người thành thân tới nay, vẫn là lần đầu bị đánh.
“Hỗn xược!” Sắc mặt Khang quận vương vô cùng khó coi nói: “Hiện giờ là quang cảnh gì ngươi không biết sao? Ai ai cũng đang nhắm vào chúng ta và Triệu Chí Khôn, muốn tìm ra chứng cứ cấu kết từ trong đó. Ngươi lại dám về nương gia, còn gặp mặt Khương thị? Ngươi đây là đưa đao cho đám người An quận vương, chê ta chết chưa đủ nhanh sao?”
Vô cùng rõ ràng, lần này Khang quận vương cực kỳ bất mãn với Triệu Chí Khôn.
“Thiếp, thiếp thân không có ý này.” Ánh mắt của Triệu Di Tĩnh hoảng loạn nói: “Thiếp thân chỉ, chỉ là nghĩ Chí Khôn gia gia vẫn luôn giúp chàng, người xảy ra chuyện, chúng ta không thể mặc kệ chứ?”
“Tầm nhìn đàn bà.” Khang quận vương phất tay áo, thịnh nộ nói: “Hiện giờ trên người Triệu Chí Khôn gánh vác tội buôn lậu thông địch bán nước, tội danh này cũng có thể tùy tiện giúp? Há chẳng phải cho An quận vương cầm cán đao? Hắn chắc chắn sẽ nhìn vào chuyện này không buông, tiếp tục lấy ra để nói trong đại triều hội, kéo bổn điện hạ xuống vũng bùn.”