Chương 1443: Chấn kinh! Liễu Nhược Lam gặp nguy cơ chí mạng (2)
“Điện hạ bớt giận.” Lạc Ngọc Thanh vội khuyên: “Lời của quận vương phi cũng chưa chắc không có đạo lý. Suy cho cùng Triệu Chí Khôn và Triệu thị đứng bên điện hạ, xảy ra chuyện này, về tình về lý nên trấn an một chút, tránh sinh ra hiềm khích.”
Sắc mặt của Khang quận vương âm tình bất định một lúc, thiếu kiên nhẫn vung tay với Triệu Di Tĩnh: “Ngươi lui xuống trước đi, chuyện này bổn điện hạ có tính toán. Nhớ kỹ, tạm thời không được về nương gia.”
“Vâng, điện hạ.” Triệu Di Tĩnh hơi ủy khuất lui xuống.
Qua một lúc, Khang quận vương mới áp chế cơn nóng giận trong lòng xuống, trầm giọng nói: “Ngọc Thanh, thân phận của ngươi khá bí mật, âm thầm đi thăm ngó trấn an Triệu Chí Khôn thay ta, bảo hắn đừng hành động thiếu suy nghĩ, chỉ cần đợi ta lấy được đế vị, chắc chắn sẽ nghĩ cách cứu hắn ra từ trong doanh pháo hôi.”
“Vâng, điện hạ.” Lạc Ngọc Thanh khom người trả lời.
“Ngoài ra, đánh thức ám tử giấu bên cạnh Triệu Chí Khôn.” Khang quận vương cân nhắc một lúc, sau đó ánh mắt có chút sắc bén nói: “Người như Triệu Chí Khôn có mấy phần sợ vợ, ta sợ hắn không chịu được xúi giục của Khương thị, làm ra chuyện gì đó. Hiện giờ chính là thời khắc mấu chốt nhất của cuộc chiến đế tử, chúng ta không thể qua loa được.”
“Vậy…” Lạc Ngọc Thanh khẽ động con ngươi nói: “Nếu Triệu Chí Khôn có hành động kỳ lạ, thuộc hạ xử lý như thế nào? Ngài ấy la Thần Thông chủng tử Tử Phủ cảnh trung kỳ, không dễ đối phó.”
“Hiện giờ Triệu Chí Khôn là tù phạm sắp đánh vào doanh pháo hôi, cho dù vì thân phận đặc thù, tạm thời có thể đoàn tụ lần cuối cùng với người nhà nhưng dựa theo quy tắc, một thân tu vi chắc chắn sẽ bị Tỏa Thần Già xích lại, trong tình huống cả thần niệm và huyền khí đều không cách nào sử dụng, cho dù là một Thiên Nhân cảnh cũng có thể xử lý hắn.” Trong con ngươi của Khang quận vương xẹt qua một tia lãnh khốc: “Triệu Chí Khôn ơi Triệu Chí Khôn, lần này nếu không phải ngươi ngu xuẩn, bổn điện hạ há sẽ lâm vào cục diện bị động như vậy? Hi vọng ngươi đừng làm chuyện ngu xuẩn nữa…”
“Điện hạ, thuộc hạ hiểu rồi.” Lạc Ngọc Thanh hơi thu liễm ánh mắt, cúi đầu.
“Công Dương hiền đệ đâu? Tại sao bổn điện hạ không nghe thấy tin tức của hắn nhiều ngày rồi…” Khang quận vương xử lý xong việc này lại nhắc tới một chuyện khác.
“Điện hạ, sau khi Sách công tử và Triệu Chí Khôn sắp xếp xong kế hoạch, đã bị Lang Gia tiền bối gọi về thánh địa rồi.” Lạc Ngọc Thanh nhỏ giọng nói: “Có lẽ là Ly Dao đại thiên kiêu tung hoành xuất thế, đánh loạn tiết tấu và bố cục của Lang Gia tiền bối, tiền bối hi vọng Sách công tử có thể bế quan một khoảng thời gian, tiếp nhận truyền thừa tiến bộ.”
“Gấp cái gì mà gấp?” Khang quận vương hơi bất mãn nói: “Cuộc chiến đế tử còn chưa kết thúc, cuộc chiến thánh tử còn sớm. Nếu không phải Công Dương Sách rời chỗ vào thời khắc mấu chốt, há sẽ cho Vương thị cơ hội? Ngọc Thanh, ngươi lập tức phái người thông báo với Công Dương Sách, bảo hắn lập tức trở về Quy Long Thành.”
“Chỉ cần thắng được cuộc chiến đế tử, chắc chắn sẽ toàn lực giúp hắn thành công.”
“Ngọc Thanh hiểu rồi.” Lạc Ngọc Thanh nhận lệnh.
“NGoài ra, còn có Vương Thủ Triết kia…” Khang quận vương vừa nhắc tới Vương Thủ Triết, trên gương mặt anh tuấn thần vũ kia đã bao phủ khói mù và hận ý.
Nhớ khi đó, ông ta cũng có ý chiêu lãm Vương thị. Chỉ là lúc đó Trường Ninh Vương thị chẳng qua là một thế gia Thất phẩm, ông ta không để ý quá, ý đồ chiêu lãm cũng không mãnh liệt, mặc cho Long Vô Kỵ và Công Dương Sách xử lý, hi vọng sau khi có thể đàn áp Vương thị một trận, khiến bọn họ ngoan ngoãn cúi đầu nghe lệnh.
Nhưng không ngờ Vương thị nhỏ bé không có gì nổi bật kia lại đột nhiên phát triển tới mức này, trở thành mối họa của ông ta.
“Người như Vương Thủ Triết, tâm cơ thâm trầm, quỷ kế đa đoan. Nếu không phải hắn, An quận vương sao có thể nhân thế quật khởi mà ngang vai ngang vế với ta?”
“Nếu không phải hắn, Triệu Chí Khôn và ta sẽ lâm vào hoàn cảnh bị động như vậy?”
“Ngọc Thanh, chúng ta có cơ hội phái thích khách, triệt để giải quyết cái gai này ở đại triều hội? Cho An quận vương đả kích lớn!” Trên mặt của Khang quận vương xẹt qua vẻ hung tàn.
Lạc Ngọc Thanh cười khổ, lắc đầu nói: “Hành tung của Vương Thủ Triết, thuộc hạ vẫn đang phái người theo dõi. Nhưng hầu hết thời gian của hắn đều ở trong chủ trạch Vương thị không ra ngoài, gần đây bởi vì lệnh cấm túc của tam ty chưa giải, hắn không rời khỏi cửa lớn nửa bước…Tuy Đại Càn Vương thị sa sút nhưng cũng không phải kiểu dễ ức hiếp, nhân thủ tùy tiện lẫn vào…đó là tìm chết.”
Nàng làm công việc tình báo cũng coi như giàu kinh nghiệm, chưa từng thấy một mục tiêu nào chết lì một chỗ như vậy, ngồi một chỗ không di chuyển, muốn tìm lúc hắn ở riêng cũng không tìm được.
“Hừ!” Khang quận vương tức giận hừ nói: “Người này chẳng những đáng ghét, còn cực kỳ xảo trá. Nghe nói bệ hạ nghĩ chỉ, chuẩn bị triệu hắn tham gia đại triều hội lần này. Với tâm cơ và thủ đoạn hành sự của người này, khả năng cao sẽ làm mưa làm gió trên đại triều hội.”