Chương 1445: Chấn kinh! Liễu Nhược Lam gặp nguy cơ chí mạng (4)
Hình cụ lợi hại này, Triệu Chí Khôn từng nhìn thấy trong doanh pháo hôi, chỉ là ông ta khi đó e là ngay cả mơ cũng chưa từng mơ sẽ có một ngày thứ này sẽ dùng lên người mình.
Có điều, nếu không có Tỏa Thần Già, bệ hạ cũng sẽ không đặc xá cho ông ta về nhà ở bên người thân, đoàn tụ vài ngày trước khi tới doanh pháo hôi ở chiến trường ngoại vực.
“Phu quân.”
Khương thị vô cùng đau lòng nắm lấy tay của Triệu Chí Khôn.
Tuy bà không phải đại thiên kiêu nhưng cũng có huyết mạch khá lợi hại trong hàng thiên kiêu, điều kiện du luyện dồi dào, cộng thêm sự nỗ lực của bản thân, chưa tới ba trăm tuổi đã trở thành Tử Phủ cảnh rồi.
Hiện giờ dung mạo của bà vẫn vô cùng phong vận, khí chất thành thục ôn nhu, giống như có mấy phần phong phạm tiên tử cưỡi kiếm mà đi khi còn trẻ.
“Nguyên Hương.” Triệu Chí Khôn chua sót nói: “Là ta có lỗi với nàng, khoảng thời gian này khiến nàng cùng ta chịu ủy khuất rồi.”
“Phu quân, chàng nói lời ngốc nghếch gì vậy?” Khương thị tức giận nói: “Chàng và ta chính là phu thê, vốn là một thể không thể phân lìa, có cái gì mà ủy khuất hay không? Chỉ là thiếp thân không cam tâm, chàng vì Khang quận vương làm nhiều việc như thế, thậm chí còn gánh cho hắn…hắn lại làm gì? Vội vàng trở về, phủi sạch quan hệ với chàng.”
“Phu quân, chàng biết ngoại giới đã đồn chàng như thế nào không? Rõ ràng là bản thân trả nợ cờ bạc mà buôn lậu phản quốc, lại vì giảm nhẹ tội, còn vô cớ bấu víu Khang quận vương!”
“Quân thần chiến trường, tuấn kiệt Đại Càn gì đó, chẳng qua đều là to son trát phấn ngụy trang thôi.”
Triệu Chí Khôn vội vàng nói: “Nguyên Hương cẩn ngôn, suy cho cùng Khang quận vương là chuẩn đế tử, là đại đế tương lai, ta không đắc tội được, Triệu thị cũng không đắc tội được.”
“Cái gì mà đại đế tương lai? Chẳng qua là một chuẩn đế tử mà thôi, muốn làm đế tử, còn phải hỏi xem An quận vương có đồng ý hay không.” Suy cho cùng Khương thị cũng xuất thân Tiên Triều Nhất phẩm, nhãn giới cao hơn nhiều, nàng cười lạnh khinh thường: “Ta vốn còn tưởng hắn vẫn coi như là một nhân vật nhưng không ngờ tâm tính bạc bẽo tới vậy. Xảy ra chuyện này, lại chỉ phái một thủ hạ ngoại hệ tới trấn an chúng ta. Phu quân, hắn đây là coi chàng là đồ bỏ đi.”
“Nguyên Hương, nàng đừng nói bậy, hiện giờ Khang quận vương phải phủi sạch quan hệ với ta. Chỉ có khi ngài ấy giành được vị trí đế tử mới có thể bù đắp lại tất cả.” Triệu Chí Khôn hơi thẹn quá hóa giận nói.
“Chàng có biết, ta từ bỏ tư thái, mặt dày ủy thác Di Tĩnh cầu tình với hắn, kết quả khi đó Di Tĩnh đã đồng ý, hiện giờ lại trốn tránh ta như ôn thần. Chàng còn không hiểu ý của hắn sao? Phu quân, chàng và Ngô Thừa Tự kết giao bao năm, lẽ nào ngay cả bản tính của hắn cũng không rõ?” Sắc mặt Khương thị lạnh đi, ngữ khí lạnh thấu xương, vô cùng căm phẫn.
“Đây…” Sắc mặt của Triệu Chí Khôn cũng có chút âm trầm bất định: “Triệu thị chúng ta đã cược tất cả, đều cược lên người Khang quận vương, hiện giờ chỉ có mong chờ hắn thắng. Còn có ta, nếu không trông chờ Khang quận vương, lẽ nào lại trông chờ An quận vương sao?”
“Chúng ta có thể đi, chúng ta cùng về Khương thị.” Khương thị nhìn Triệu Chí Khôn, băng sương trong ánh mắt lập tức tiêu tán, mang theo mong mỏi nói: “Chỉ cần chúng ta có thể trở về Khương thị, chắc có thể nghĩ cách giải trừ Tỏa Thần Già của chàng.”
“Đi? Các con phải làm sao?” Triệu Chí Khôn vội lắc đầu: “Triệu thị phải làm sao?”
Ông ta và Khương thị đã sớm có con rồi, ngay cả trọng tôn cũng có, tất cả con cái cộng lại, số lượng không ít.
“Hiện giờ các hài tử đã lớn rồi, hơn nữa dù sao chúng cũng họ Triệu, còn có Triệu thị che chở. Cho dù chịu chút ủy khuất trong thời gian ngắn, đợi chúng ta ổn định ở Tiên Triều xong cũng có thể hiếp bức Khang quận vương đưa chúng tới Tiên Triều đoàn tụ. Còn Triệu thị, một thế gia vạn năm, chàng lo cái gì? Khang quận vương đăng ngôi còn phải dựa vào Triệu thị, mà An quận vương đăng ngôi, nhiều nhất Triệu thị chỉ là thấp hơn một Vương thị mà thôi.”
“Huống hồ, ta nghe nói An quận vương tính tình hào sảng, chỉ cần Triệu thị không làm chuyện ngốc nghếch, không tới mức sẽ tuyệt đường sống của Triệu thị.” Khương thị mở miệng phân tích một chuỗi, hiển nhiên đã không ít lần nghĩ tới chuyện này trong khoảng thời gian này.
Nói thế nào bà cũng là đích nữ bước ra từ thế gia Nhất phẩm ở Tiên Triều, tuy không quá hiểu rõ chuyện của Triệu thị, một số nhãn quang cách cục cơ bản vẫn có, cực kỳ có thể nắm được trọng điệm.
Bà gắt gao nắm lấy tay của Triệu Chí Khôn, tỏ ra khẩn cầu: “Phu quân, tóm lại nơi như doanh pháo hôi, chàng tuyệt đối không thể đi, không biết có bao nhiêu song ám thủ sẽ đợi chàng.”
Doanh pháo hôi!
Triệu chí Khôn cũng từng lăn lộn quân công ở chiến trường ngoại vực, đương nhiên hiểu rõ sự thảm khốc và đáng sợ của doanh pháo hôi, nơi đó không ai có quyền lên tiếng.
Triệu Chí Khôn run lên, rốt cuộc trong lòng vẫn dao động với sự khẩn cầu và lo lắng nơi đáy mắt của Khương thị: “Nguyên Hương, cho dù ta có ý tới Tiên Triều trốn bão. Nhưng quang cảnh hiện giờ, sao chúng ta có thể chạy thoát? Cho dù có thể thoát ra khỏi Quy Long Thành, cũng không chạy xa được đã bị bắt rồi.”