Chương 1446: Chấn kinh! Liễu Nhược Lam gặp nguy cơ chí mạng (5)
“Chỉ cần phu quân nguyện ý phối hợp, ta có thể nghĩ cách.” Khương thị nói: “Hơn hai mươi năm trước, khi ta dạo phố đã làm quen được một tiểu bằng hữu xuất thân ở tiểu thế gia, lại rất thú vị trong tiệm may, đôi bên nói chuyện rất hợp. Nàng có vẻ ngoài bình thường nhưng lại cực kỳ giỏi thuật hóa trang, có thể biến giả thành thật. Hơn nữa, bên cạnh ta cũng có một số nhân thủ và át chủ bài mang tới từ nương gia.”
“Chạy ra như thế nào?” Triệu Chí Khôn hơi động tâm.
“Phu quân chắc chắn từng nghe qua Diêu thị không vận nhỉ.” Khương thị nói: “Khương thị chúng ta và Diêu thị cùng là Tiên Triều Nhất phẩm, đôi bên cũng có quan hệ thông hôn huyết mạch, phi thuyền Vân Dao của Diêu thị không vận không hề đơn giản.”
“Nguyên Hương nếu đã nắm chắc, lần này ta nghe theo nàng.” Triệu Chí Khôn cân nhắc lợi hại xong, cuối cùng hạ quyết tâm.
…
Thời gian trôi qua nhanh như chớp.
Lại năm sáu ngày trôi đi, sóng ngầm khởi động không nói, cách lần đại triều hội tiếp theo chỉ có ba ngày.
Lúc này, ở Trường Ninh vệ cách rất xa Quy Long Thành.
Một chiếc phi liên do hai con Long Ưng lục giai đỉnh phong kéo dang dùng tốc độ nhanh nhất xuyên qua tầng mây trên bầu trời Trường Ninh vệ, nhanh chóng đi về hướng Bình An trấn.
Đêm khuya mờ ảo, ánh trăng trêu người.
Lúc này, trong phi liên chỉ có ba người, một vị chính là lão giả có tướng mạo đường hoàng, mà hai gã trung niên khác lại có thân hình gầy nhom, tướng tá lộ ra khí tức dung tục khó mà nói hết.
Hai người này đều mọc một đôi mắt tam giác, mũi ưng, nhìn từ vẻ ngoài, có sáu bảy phần giống nhau.
Bọn họ chính là một trong những kỳ nhân dị sĩ được Khang quận vương nuôi dưỡng dưới trướng, huynh đệ Ô thị!
Bọn họ là tội phạm truy nã đã phạm án đột nhập trái phép ở Tiên Triều, đều là cường giả Tử Phủ cảnh sơ kỳ, bởi vì ở Tiên Triều bị truy sát không sống được nữa mới chạy tới Đại Càn. Bởi vì giỏi che giấu hành tung, có vài thủ đoạn không gian hiếm thấy, mà được Khang quận vương coi trọng, chiêu mộ vào dưới trướng.
Phía trước, hồ Châu Vi sóng nước dạt dào đã xuất hiện trong tầm mắt. Dưới ánh trăng, màu nước óng ánh giống như một hồ bạc vụn, đẹp tới nao lòng.
Huynh đệ Ô thị từ trên cao nhìn xuống hồ Châu Vi, gần như là đồng thời phát ra một chuỗi tiếng cười quái dị: “Điện hạ nuôi dưỡng che chở huynh đệ chúng ta nhiều năm, lần đầu tiên ra tay, chỉ như vậy?”
“Tín lão, điện hạ lại bảo chúng ta bắt một nữ tử dưới quê có tu vi Thiên Nhân cảnh…Có phải có chút coi thường huynh đệ chúng ta rồi không?”
Thấy giọng điệu này của họ, lão giả có tướng mạo đường hoàng kia khẽ chau mày, có chút khó ưa nhưng cũng không nói gì, chỉ chăm chú nói: “Chuyện này rất quan trọng, các ngươi đừng có sơ sót. Điện hạ đã dặn, thứ nhát, dùng tiểu thần thông thiên phú của các ngươi lẫn vào, cố hết sức đừng kinh động người khác. Thứ hai, trong tình huống điều kiện cho phép, bắt thêm mấy thành viên nòng cốt đích mạch của Vương thị.”
Lão giả có tướng mạo đường hoàng này dĩ nhiên chính là “Tín lão trong miệng huynh đệ Ô thị.
“Trước đó chẳng phải nói bắt sống một người sao?” Huynh đệ Ô thị hơi kỳ quái.
“Điện hạ sợ Vương Thủ Triết bề ngoài trọng tình trọng nghĩa, nói không chừng bên trong đã sớm muốn đổi lão bà rồi…Nếu nhân cơ hội này…”
“Khặc khặc khặc, chúng ta hiểu, chúng ta giám định trước chút, tiểu nương tử kia đẹp cỡ nào.”
Nói xong, huynh đệ Ô thị nhìn nhau, không hẹn mà cùng phát ra một tràn cười thô tục.
Trong tiếng cười, thân ảnh hai người lóe lên, rất ăn ý đồng thời ra khỏi phi liên, giống như hai con quạ đen, từ trên tầng mây lặng lẽ chao lượn xuống.
Rất nhanh, thân ảnh của hai người tựa như dung nhập vào trong bóng đêm như hai làn mực, dần dần mất tông ảnh.
…
Hồ Châu Vi.
Thủy Nguyệt Thiên Các.
Từng ngọn đèn thủy tinh trong suốt như thạch anh khảm khắp nơi, tỏa ra quang mang dịu dàng mà sáng tỏ.
Những ngọn đèn này do hệ thống trận pháp chiếu sáng do Vương thị tự chủ nghiên cứu phát minh ra cung cấp năng lượng, sáng hơn Huỳnh Thạch linh đăng bình thường nhiều, lượng tiêu năng của đèn thủy tinh thấp hơn, chỉ cần năng lượng khá nhỏ đã có thể duy trì cung cấp chiếu sáng, nghiễm nhiên đã trở thành một trong những sản phẩm đặc sắc của Vương thị.
Trên bến đò đặc biệt gia cố, một con cá lớn đang gác đầu lên thuyền trên bến đò, dùng đuôi vỗ “bạch bạch” nghịch nước.
Đầu của con cá này vừa to vừa tròn, mắt vừa tròn vừa to, phần lớn thân thể còn lơ lửng trong nước, loáng thoáng có thể thấy dài tới bảy tám tượng, thân thể dày rộng tròn trĩnh mà có dạng thuôn, tựa như Long Kình trong biển cả.
Con cá lớn này dĩ nhiên chính là Vương Tông Côn rồi.
Có điều, hắn ghét người khác lấy hắn so sánh với Long Kình. Hắn thông qua linh thú đồ sách tìm hiểu qua Long Kình, thứ đần độn mang huyết mạch pha tạp kia há có thể so với Côn cao quý?