Chương 1448: Vương thị đã cường đại rồi (2)
Lông trên người cục tròn vo kia còn chưa mọc hết, trông có vẻ béo núng nính, tròn lông lốc, rất ngây ngô, hiển nhiên là một con Nguyên Thủy Thiên Tước mới sinh ra chưa bao lâu.
Nghĩ lại, con Nguyên Thủy Thiên Tước này có lẽ là chim non nở ra từ trong quả trứng chim mà An Nghiệp nhặt được.
Mà Ly Hỏa Tước cũng đã sớm thoát ly khỏi kỳ ấu niên trong vòng mấy chục năm, ngoại trừ lông mũ sau đầu nó còn khá ngắn, mi tâm cũng chưa mọc ra văn lộ hình ngọn lửa, gần như đã là dáng vẻ chim trưởng thành rồi.
Hai con chim một lớn một nhỏ chen cùng một chỗ, trong có vẻ rất thân, bộ dáng cũng khá giống nhau, chỉ có điều một con là hỏa hệ, một con là thủy hệ, đều có tiềm lực thất giai.
Trong phi cầm, tiềm lực trưởng thành của chúng đã coi như rất khá rồi so với Sếu Đầu Đỏ trong Học Cung mạnh hơn không ít.
Có điều, so với Huyền Băng Phượng Hoàng có tiềm lực trưởng thành đạt tới thập nhất giai, suy cho cùng bọn chúng vẫn còn yếu, tốc độ trưởng thời của kỳ ấu niên đương nhiên cũng chậm hơn rất nhiều.
So ra, tuy Huyền Băng Phượng Vương An Phụng nở muộn hơn Nguyên Thủy Thiên Tước, hiện giờ đã trưởng thành thành một con đại điểu xinh đẹp tinh xảo như băng tuyết, màu lông tươi sáng, chỉ là mũ phượng và đuôi chim đều chỉ có cụt lủn một khúc, không hoa lệ bằng Phượng Hoàng trưởng thành.
Đương nhiên, chủ yếu cũng là vì Phượng Hoàng nhất tộc vốn có thể hình lớn.
Hiện giờ, thực tế Vương An Phụng còn ở kỳ ấu niên nhanh chóng trưởng thành, lông vũ còn chưa thay xong, ít nhất phải đợi lớn tới thất giai, khi cánh giang ra một hai trượng, hắn mới coi như là chân chính thoát ly kỳ ấu niên.
Bây giờ, hắn đang ngoan ngoãn ngồi bên cạnh Lung Yên lão tổ, ngưng tụ ra mấy viên băng quyết, khống chế lực đạo xoa vui giúp bà, một bộ dáng rất hiếu thuận.
Vô cùng rõ ràng, Vương An Phụng là con chim rất có nhãn lực quan sát.
Tất cả đều lộ vẻ an tĩnh mà hài hòa.
Cho tới khi không gian xung quanh xuất hiện hai đạo dao động yếu tới mức gần như không có, đánh phá sự an tĩnh của nơi này.
“Nhược Lam, đêm nay có khách sao?” Lung Yên lão tổ khẽ nhíu mày, động tác trên tay lại không hề dừng lại, thuận tay lại đánh ra một quân bài: “Trắng bản.”
“Chiếu một. Ta chưa từng mời ai khác, có lẽ là khách không mời.” Liễu Nhược Lam lười nhác nói, sau đó cũng ném ra một quân bài: “Ba quân.”
“Ta ăn. Mẫu thân, hay là ta đi giải quyết chúng trước?” Vương Ly Dao cũng rất bình tĩnh: “Chín vạn.”
“Đánh xong ván này đi, ta đã nghe bài rồi…” Lục Vi tiểu học tỷ hơi thiếu kiên nhẫn nói: “Hiếm khi có cơ hội tới Bình An trấn nghỉ phép, đánh bài, không ngờ cũng không được thanh nhàn.”
Chúng nữ tử ngươi một câu ta một câu, tựa như đều phát giác được dao động dị thường trong không gian.
Cũng khó trách, nữ tử ở đây ai cũng đều không phải là nhân vật đơn giản.
Tuy Lục Vi tiểu học tỷ không phải là thiên kiêu tuyệt thế nhưng huyết mạch của nàng cũng có nâng cấp rõ ràng dưới sự hỗ trợ của Trường Xuân cốc, thuộc tầng khá lợi hại trong hàng ngũ đại thiên kiêu.
Huống hồ, tu vi hiện giờ của nàng cũng đạt tới Thiên Nhân cảnh hậu kỳ, thần niệm vô cùng nhạy cảm, sau khi được Lung Yên lão tổ nhắc nhở cũng phát giác được dị thường.
Đồng thời, huynh đệ Ô thị lại bị chọc tức tới mức huyền khí bất ổn, suýt chút ngã ra từ trong hư không méo mó.
Bốn nữ nhân đang đánh bài này rõ ràng đều là khí tức tu vi của Thiên Nhân cảnh, cũng không biết dựa vào cái gì lại phát giác được bọn họ, khẩu khí lại vô cùng ngang ngược.
Mấy tiểu nương này, e là coi bọn họ thành mấy tên sâu mọt không có thực lực gì, chỉ dựa vào thủ đoạn không gian mà tung hoành.
Vào lúc huynh đệ bọn họ chuẩn bị hiện thân ra, triển hiện khí tức Tử Phủ cảnh, chấn nhiếp mấy nữ tử dưới quê vô tri này, bỗng dưng, một bên khác chợt có một cột nước chọc thẳng lên trời, phun thẳng vào huynh đệ Ô thị.
Cột nước đó giống như có hiệu quả chấn rung không gian, phun một cái, tầng lực không gian bên ngoài cơ thể hai huynh đệ vỡ nát giống như vỏ trứng gà, hai người chật vật nhảy ra từ trong không gian méo mó, toàn thân đã bị nước hồ tưới ướt.
Huynh đệ Ô thị quét thần thức tứ bề, lúc này mới phát hiện bên bến đò có một con cá lớn vẫn đang buồn chán nghịch nước, vốn không được hai huynh đệ đặt vào mắt, không biết từ khi nào đã phát hiện ra bọn họ, một đôi mắt to tròn ần ận đang nhìn chằm chằm họ, nghiễm nhiên bày ra dáng vẻ đã phát hiện đồ chơi hay.
Biểu cảm của hai huynh đệ trở nên tương đối đặc sắc.
Bọn họ vừa muốn dùng tiểu thần thông khó khăn bóp méo không gian để che đậy thần niệm thăm dò, vừa muốn ẩn giấu khí tức phi hành, tốc độ và tính linh hoạt đương nhiên sẽ bị ảnh hưởng, sẽ không bằng với trạng thái bình thường.
Chỉ có điều bị một con cá lớn trông có vẻ ngu ngốc phun ra, tính thương hại không lớn nhưng tính sỉ nhục lại quá mạnh.
“Đây à…tạp chủng Long Kình nào vậy?”
Khóe miệng của huynh đệ Ô thị không nhịn được khẩy lên. Gia tộc dưới quê này bị bệnh à? Trong một cái hồ bé tí này còn nuôi một con Long Kình?