Chương 1449: Vương thị đã cường đại rồi (3)
Long Kình…Còn là tạp chủng?
Lỗ mũi trên đầu của Vương Tông Côn bị chọc tức tới phình ra co lại, phát ra tiếng thở căm phẫn “ù ù ù”, tựa như đang biểu đạt: “Long Kình! Cả nhà các ngươi mới là Long Kình tạp chủng! Mở to mắt chó của các ngươi mà nhìn bổn thiếu gia có chỗ nào giống Long Kình?”
“Phụt phụt!”
Vương Tông Côn há miệng lớn, lại phun ra cột nước, bắn về phía huynh đệ Ô thị trên bầu trời.
Huynh đệ Ô thị sớm đã có phòng bị, nào sẽ chịu thiệt lần nữa?
Thân hình hai người vụt qua, đột nhiên biến mất tại chỗ, trốn khỏi cột nước. Đợi khi xuất hiện lần nữa, hai người đã tới bên trên Thủy Nguyệt Thiên Các.
Bọn chúng chắp hai tay sau lưng, dáng vẻ như cao nhân ở trên cao nhìn xuống đám người Liễu Nhược Lam vẫn đang xào mạt chược: “Các ngươi chính là nội quyến của Vương Thủ Triết nhỉ? Huynh đệ chúng ta khuyên các ngươi đừng manh động, tránh cho huynh đệ chúng ta bất cẩn đả thương các ngươi, còn phải bị trách phạt.”
Hai cỗ khí tức cường đại của tu sĩ Tử Phủ cảnh dâng lên, nếu không phải khí chật của bọn họ quá hèn mọn, cộng thêm một thân nước ướt nhẹp nhếch nhác, nếu không thật sự có vài phần phong phạm của cường giả.
“Gào ô ô, các ngươi quá coi thường Tông Côn thiếu gia ta rồi.” Vương Tông Côn bị chọc tức kêu “ô ô”, tính nóng nảy lại tăng lên “vèo vèo”.
Lúc hắn vừa muốn bay lên, quạt một bạt tai bằng đuôi “Tiên Côn”, giọng nói mang theo lười biếng của Liễu Nhược Lam vang lên: “Côn nhi đừng kích động, ngươi còn nhỏ, không phải là đối thủ của chúng.”
Trong lúc nói, Liễu Nhược Lam không biết từ lúc nào đã xuất hiện bên cạnh Vương Tông Côn, nhẹ nhàng xoa cái đầu to của hắn.
“A ô ô…” Vương Tông Côn hệt như một đứa trẻ, ủy khuất oán giận mấy tiếng, có điều hỏa khí bị khơi dậy cũng nhanh chóng tiêu tán.
Lúc này Liễu Nhược Lam mới lạnh lùng nhìn huynh đệ Ô thị một cái: “Xem ra, khi đó phu quân không lựa chọn phụ tá Khang quận vương quả thật là đã nhìn rõ mọi thứ trước rồi.”
“Sao ngươi biết chúng ta là người của Khang quận vương?” Huynh đệ Ô thị hơi ngẩn người: “Lẽ nào ngươi nhận ra huynh đệ chúng ta? Không đúng, cho dù nhận ra huynh đệ chúng ta, cũng sẽ không biết chúng ta đã đầu nhập cho Khang quận vương chứ?”
“Lại là hai kẻ ngốc, cũng chẳng trách sẽ ngu ngốc đầu nhập cho Khang quận vương. Xem ra, kế hoạch của phu quân trong kinh thành đã thực hiện rất thuận lợi, đã bức Khang quận vương tới nỗi chó gấp nhảy tường rồi.” Liễu Nhược Lam lắc đầu than thở, trong ngữ khí mang theo thương hại dễ dàng thấy rõ: “Quả nhiên là nồi nào úp vung nấy, xung quanh đều là một loại hàng.”
Lời này vừa thốt ra, huynh đệ Ô thị đã bị chọc tức sôi máu.
“Ca ca, chúng ta đừng phí lời với tiểu nương tử này nữa. Ta tới bắt tiểu nương tử này, huynh đi bắt mấy người khác. Điện hạ từng căn dặn, phải cố hết sức bắt thêm mấy người, miễn cho Vương Thủ Triết kia nhất quyết không chịu đàm phán, nhân cơ hội đổi lão bà.” Đệ đệ trong huynh đệ Ô thị nói.
“Đệ đệ, đệ vẫn nên đi bắt mấy người kia, ta tới bắt tiểu nương tử này, ta phải cho nàng ta nếm thử lợi hại của ta.”
“Huynh đi.”
“Không, đệ đi. Ta cảm thấy tiểu nương tử đây đủ mạnh, chậc chậc, Vương Thủ Triết kia diễm phúc không tệ.”
Sắc mặt của Liễu Nhược Lam đã trở nên âm trầm như nước, khi vừa muốn động thủ lại nghe thấy Vương Ly Dao dẫn đầu lên tiếng căm phẫn: “Hai các ngươi tìm chết.”
“Keng!”
Một tiếng kiếm rít thanh thúy vang lên.
Linh bảo Thần Thông “Huyền Ca” cảm nhận được tức giận và chiến ý của chủ nhân, không cần dặn dò, bỗng nhiên xuất vỏ.
Vương Ly Dao tức giận không nói hai lời, nắm chặt “Huyền Ca”, trực tiếp chém ra một kiếm.
Trong tích tắc, kiếm ý màu thủy lam cuồng bạo tung hoành ra, trong trời đất tựa như vang lên từng trận âm thanh sóng triều “ào ạt”.
Kiếm ý đáng sợ không kiêng dè nghiền áp không khí, phát ra từng tiếng rít, giống như dòng sông mênh mang, lại tựa như sóng biển ngút trời, triển hiện lực phá hoại và độ cuồng bạo của nước vô cùng nhuần nhuyễn.
Gần đây, Vương Ly Dao tiến bộ rất nhiều. Chiến đấu và ma luyện hết lần này tới lần khác, cùng với sự tiến hóa vượt bậc của tư chất huyết mạch, đã sớm đưa chiến lực của nàng vượt xa lúc tung hoành trên kinh thành, lĩnh ngộ đối với kiếm ý cũng đã sớm đạt tới một cảnh giới khác.
Nước có thể cực nhu hòa, cũng có thể cực cương rắn.
Độ nhu của nước như gió xuân hóa mưa rào, nhuận vật vô thanh.
Nước phẫn nộ giống như thiên hà trút xuống, xác trôi vạn dặm.
Đây chính là tổng cương của Thiên Nhất Chân Thủy chân pháp, cũng là ý nghĩa sâu xa nòng cốt nhất của nó.
Lúc này, trong lòng Vương Ly Dao phẫn nộ, vô hình chung phù hợp với tâm cảnh mà “cơn thịnh nộ của nước” cần, một kiếm xuất ra lập tức như giao long xuất thủy, long trời lở đất!
“Đây là…kiếm ý đại thành?” Gương mặt dung tục của huynh đệ Ô thị đồng loạt co rút.