Chương 1451: Vương thị đã cường đại rồi (5)
Lưỡi kéo màu vàng tỏa ra khí tức sắc bén cực kỳ.
Một kéo này tựa như ngay cả không gian cũng bị xén ra một vết rách màu đen bóng loáng bằng phẳng.
Uyên Ương Tiễn!
Linh bảo Thần Thông thất truyền ghi chép trong điển tịch, phải do hai phu thê tâm ý tương thông hợp lực mới có thể sử dụng, một khi phát huy ra toàn bộ uy lực, thậm chí có thể giết địch vượt giai.
Hiển nhiên đôi “Uyên Ương Tiễn” này không phải chính phẩm nhưng uy lực vẫn rất lớn, không dễ xem thường. Huynh đệ Ô thị dựa vào cặp bảo khí Tử Phủ thượng phẩm này, thậm chí từng liên thủ giết chết một tu sĩ Huyền Vũ Tử Phủ cảnh trung kỳ.
“Ly Dao cẩn thận.” Huyền Ca thấp giọng hô một tiếng, kêu khẽ một tiếng, hóa thành một đạo kiếm hồng chém về phía hư ảnh Uyên Ương Tiễn.
Đồng thời, bên cạnh truyền tới tiếng kêu khàn khàn.
“Băng Sát Thần Thông thức thứ hai, Đoạn Hải!”
Trong tiếng quát, một đạo kiếm quang như trong sáng như tuyết bỗng xẹt phá không khí, tung hoành ra.
Kiếm ý băng lãnh lan tràn xuống, hồ nước đóng băng, trong bầu trời bỗng nổi lên hoa tuyết hắc khí, trong phạm vi mấy dặm lan ra Băng Sát khi nồng đậm.
Giống như phút chốc chuyển hạ sang đông.
Hóa ra là Vương Lung Yên thấy tình hình biến đổi, cầm 【 Linh Đông Kiếm】, xâm nhập chiến trường.
Sợi tóc như tuyết tung bay trong gió, y phục Vương Lung Yên lất phất, hư ảnh pháp tướng Huyền Băng Phượng Hoàng to tướng phía sau tỏa ra uy áp hung hãn bá đạo, toàn thân trên dưới càng tỏa ra sát khí nồng đậm, giống như sát thần trong tuyết, uy thế không gì sánh bằng.
Kiếm canh tung hoành.
Một thức Đoạn Hải, hậu phát tiên chí.
“Đùng!”
Năng lượng kịch liệt va đập vào nhau, sóng khí như cuồng phong bão táp lan ra bốn phương tám hương, ngay cả mặt nước cũng kích phát ra từng đạo bọt sóng.
Vương Lung Yên cầm kiếm mà đứng, vạt áo tung bay dưới gió đêm, lạnh lùng nói: “Dao nhi, chúng ta mỗi người một tên, nhanh chóng giải quyết chút, lát nữa ta còn đợi gỡ vốn nữa.”
Trước đó bà không xuất thủ là muốn nhường cơ hội cho Vương Ly Dao, để nàng có thể ma luyện thêm kinh nghiệm chiến đấu một chút, dù sao thì đường tương lai của Ly Dao còn rất dài, cần nghênh tiếp các kiểu thử thách.
Chỉ là huynh đệ Ô thị này hình như rất khó chơi cho nên mới xuất thủ chia bớt một người.
Sau khi thực lực tăng vọt, Vương Lung Yên đã từng giết qua Tử Phủ, hiện giờ trên người bà đã có thêm một cảm giác tự tin khó mà nói hết, trừ phi là Tử Phủ sơ kỳ cấp đại thiên kiêu, nếu không bà tuyệt đối sẽ không sợ hãi chút nào.
“Vâng, lão tổ tông.” Vương Ly Dao từ nhỏ đã bái vào môn hạ của Thần Thông chân nhân, nhãn giới và tự tin càng lớn.
Ngay lập tức liên thủ với Vương Lung Yên tiến công huynh đệ Ô thị.
Hai người liên thủ, chẳng những không kém hơn huynh đệ Ô thị giỏi hợp kích, ngược lại còn chiếm thế thượng phong.
Đây thật sự là đánh cho huynh đệ Ô thị bắt đầu hoài nghi nhân sinh. Rõ ràng là hai tu sĩ Thiên Nhân cảnh nhưng còn mạnh hơn cả họ!
Chẳng phải nói Vương thị chỉ là một thế gia Lục phẩm dưới quê sao? Sở dĩ gia tộc cường đại là vì giẫm vận cứt chó, xuất ra hai đại thiên kiêu trẻ sao?
Đây là đại thiên kiêu à?
Đại thiên kiêu Thiên Nhân cảnh, nào có lợi hại như vậy chứ?
…
Đồng thời, trên bầu trời, trong một chiếc ph liên do hai con Long Ưng lục giai đỉnh phong kéo kia, trên gương mặt “Tín lão” có tướng mạo đường hoàng lộ ra vẻ ngưng trọng.
Tuy tầm nhìn giới hạn, thần thức cũng không thể thăm dò rõ ràng lắm nhưng dao động năng lượng bên dưới cực kỳ kịch liệt, nghĩ chắc chiến đấu có lẽ vô cùng kịch liệt.
Huynh đệ Ô thị liên thủ lại còn có thể lập tức lâm vào chiến đấu? Lẽ nào Vương thị còn che giấu át chủ bài và thủ đoạn?
Xem ra, lần này sự lo lắng của điện hạ vô cùng chu toàn, đặc biệt phái thêm một át chủ bài Tử Phủ cảnh trung kỳ như ông ta áp trận, mặc cho Vương thị…
Bỗng dưng!
Long Ưng lục giai đỉnh phong khẽ vỗ cánh, lông vũ sau lưng dựng lên từng cọng, càn cổ cúi xuống, con ngươi co rút, tựa như gặp phải thiên địch đáng sợ nào đó, lâm vào trong sợ hãi cực độ.
“Vị đại nhân này ghé tới Trường Ninh Vương thị ta, tại sao không xuống xe?” Giọng nói của Liễu Nhược Lam vang lên xung quanh Long Ưng phi liên: “Lẽ nào là chê Vương thị ta miếu nhỏ, không chứa được đại Phật ngài sao?”
“Cái gì?”
Sắc mặt của Tín lão lập tức thay đổi, rốt cuộc là ai? Lại có thể dễ dàng xâm nhập vào lĩnh vực thần niệm của ông ta?
…
Tín lão quả thực không dám tin, dựa vào thực lực của ông ta lại bị người khác dễ dàng xâm nhập vào trong phạm vi cảm tri như vậy.
Tín lão tên đầy đủ là Ngô Trung Tín.
Ông ta chính là một trong những thiên tài được Đức Hinh thân vương khai thác ra từ trong hàng gia tướng, cuối cùng một đường đi tới Tử Phủ cảnh.