Chương 1452: Vương thị! Che dấu đại lão (1)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 3,452 lượt đọc

Chương 1452: Vương thị! Che dấu đại lão (1)

Cho dù xuất thân hậu duệ hoàng thất, muốn đi tới Tử Phủ cảnh quả thực cũng không dễ. Tâm tính ý chí cùng với phân phối tài nguyên gia tộc của một người,…đều là từng ngưỡng cửa hữu hình và vô hình. Cho dù là hoàng thất cũng sẽ không tùy ý phung phí tài nguyên trân quý.

Mà Ngô Trung Tín có thể từ một gia tướng nhỏ nhoi, từng bước đi vào Tử Phủ cảnh, thậm chí có thể tu luyện tới Tử Phủ cảnh trung kỳ, đây là sự khó khăn nhường nào?

Có thiên tư, nghị lực cùng với sự liều lĩnh cỡ này, nếu là tử tự huyết mạch của Đức Hinh thân vương, chưa chắc không có cơ hội trở thành đại thiên kiêu, trở thành một thân vương khác.

Chỉ đáng tiếc.

Bất luận là thế giới nào, kỹ thuật đầu thai đều rất quan trọng.

Nhưng cho dù như vậy, Tín lão vẫn có địa vị không thấp trong Đức Hinh thân vương nhất mạch, cho dù là quận vương các lộ gặp ông ta cũng phải gọi một tiếng Tín lão.

Xuất phát từ sự dìu đỡ và tình thương dành cho Khang quận vương, khi Khang quận vương còn nhỏ, Đức Hinh thân vương đã luôn cho Tín lão ở bên cạnh hắn, cùng hắn trưởng thành.

Cho nên, cho dù là Khang quận vương cũng cực kỳ tin tưởng ông ta, mức độ tin tưởng thậm chí còn vượt cả quận vương phi Triệu Di Tĩnh.

Nhân vật như vậy dĩ nhiên cũng không phải người rảnh rỗi.

Trong vòng mấy nhịp ngắn ngủi, Tín lão đã điều chỉnh lại, vững vàng ngồi trong phi liên, khí định thần nhàn nói: “Dám hỏi các hạ là ai? Có quan hệ gì với Vương thị? Ta khuyên ngươi một câu, tốt nhất đừng dính vào Vương thị, tránh cho…”

Thế nhưng lời của ông ta còn chưa nói xong.

“Đùng!”

Một đạo sức mạnh cường hoành ập tới, phi liên xa xỉ lập tức bị nổ thành mảnh vụn.

Thân xe do linh mộc trân quý luyện chế thành vỡ thành vô số mảnh, các loại đồ trang trí trân quý bay đầy trời, ngay cả hai con Long Ưng lục giai đỉnh phong kéo xe cũng kêu lên thoát cương ra, bị dọa tới hồn lạc phách bay.

Tín lão biến sắc, lập tức nhào mấy cái trong hư không, vận canh khí hộ thể che chắn mảnh vỡ phi liên.

Suy cho cùng ông ta cũng là cường giả Tử Phủ cảnh trung kỳ, đạo công kích kia vốn không phải nhắm vào ông ta, cho dù vội vã ứng đối, ông ta cũng không lộ ra vẻ chật vật, chỉ là sắc mặt rất khó coi.

Chiếc phi liên này là chiếc mà Khang quận vương thích nhất, toàn thân toa xe đều dùng linh mộc vừa nhẹ vừa kiên cố tạo thành, giá cả không rẻ, trong đó còn có không ít tàng phẩm xa xỉ.

Tổng giá trị vượt quá vài trăm vạn càn kim!

Lần này tới Trường Ninh vệ, để che giấu tai mắt, còn đặc biệt xóa đánh dấu của Khang quận vương đi. Nhưng không ngờ lại bị người ta đánh nổ bằng một chiêu.

Trong tầng mây, ánh trăng mông lung.

Không biết từ lúc nào, trên bầu trời có thêm một đạo nhân ảnh.

Nhân ảnh kia mặc váy dài ở nhà, ăn mặc rất đơn giản, một thân khí chất lại không ai bằng, mang theo một loại quý khí thiên nhiên. Từng đạo linh vận vờn quanh người nàng, tô thêm vẻ bất phàm cho khí chất của nàng, tựa như còn khoan thai hơn cả mẫu đơn, sáng tỏ hơn vầng trăng

Chói mắt hơn cả khí chất là một thân uy thế mênh mông như thủy triều của nàng.

Nàng đạp trăng mà tới, uy thế dạt dào cũng cuốn tới, giống như sóng to gió lớn, khuấy đảo khiến cả bầu trời đêm đều biến hóa phong vân, khuấy động mãi không ngừng.

Lúc này, ngay cả vầng trăng sáng trên bầu trời cao cũng tựa như lặn vào làm nền cho nàng.

Không cần nói, nữ tử này dĩ nhiên là Liễu Nhược Lam.

“Ngươi tới Trường Ninh Vương thị ta bắt ta, cũng không điều tra thử một chút về ta sao?” Liễu Nhược Lam nhàn nhạt mở miệng, biểu cảm bình tĩnh, trong đôi con ngươi lại tỏa ra hàn ý căm phẫn.

“Ngươi là…?” Đồng tử của Tín lão co rút lại, lộ ra vẻ không dám tin: “Ngươi ngươi ngươi…Ngươi là đại phụ Liễu Nhược Lam của Vương thị? Sao có thể, sao ngươi có thể mạnh như vậy?”

Trong khái niệm của ông ta, có lẽ Liễu Nhược Lam chưa tới trăm tuổi. Ở độ tuổi này, Liễu thị có thể miễn cưỡng bước vào Thiên Nhân cảnh là đã chiếm ánh tài phú của Vương thị rồi.

Nhưng ông ta đã nhìn thấy gì? Rõ ràng Liễu thị này vẫn chỉ là tu vi Thiên Nhân cảnh nhưng lại khiến ông ta thoáng cảm thấy áp lực.

Trường Ninh Vương thị này rốt cuộc đã che giấu bản thân tới mức độ nào?

“Ngươi kinh ngạc xong chưa?” Liễu Nhược Lam lạnh lùng nói: “Kinh ngạc xong rồi, vậy thì xuống ngồi đi.”

“Cuồng vọng! Cho dù Vương thị ngươi đã che giấu thực lực thì thế nào? Chỉ dựa vào một Thiên Nhân cảnh như ngươi cũng muốn hạ lão phu?” Ngô Trung Tín nhíu mày, lại lập tức bình tĩnh lại.

Ông ta giơ tay trái, một trường thương cổ xưa màu tử kim bỗng dưng xuất hiện trong lòng bàn tay ông ta, tỏa ra khí tức cường hoành bá đạo.

Tuy ông ta không dùng được linh bảo Thần Thông nhưng dù sao cũng là lão gia tướng đỉnh phong có tư cách, cần theo thiếu chủ lên sa trường lập công. Vì vậy, trường thương này của ông ta cũng coi như là bảo khí Tử Phủ tinh phẩm, uy lực bất phàm.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right