Chương 1453: Vương thị! Che dấu đại lão (2)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 384 lượt đọc

Chương 1453: Vương thị! Che dấu đại lão (2)

Trường thương vừa vào tay, toàn thân ông ta rung lên, một cỗ khí tức cường đại chỉ thuộc về tu sĩ Tử Phủ cảnh cuộn lên từ trên người ông ta, phía sau cũng xuất hiện một hư ảnh pháp tướng hình sói to lớn, khí thế đột nhiên bành trướng lên một bậc lớn!

Đồng thời, ánh mắt của ông ta cũng chợt trở nên sắc bén.

Mũi thương tùy ý chọt, huyền khí canh kim tụ lại thành bó, rít gào lao về phía Liễu Nhược Lam.

Thương, trong binh khí vốn nổi tiếng bá đạo.

Một thân chiến lực của Tín lão đã được tôi luyện qua chiến hỏa trên chiến trường, vượt xa những lão tổ thế gia cả ngày trấn thủ gia tộc, gần như không động thủ với ai kia. Ông ta vừa xuất thủ, lôi đình vạn quân, ngay cả huyền khí chấn rung ra trên thân thương kia cũng tựa như ngấm một cỗ sát khí thiết huyế sát tướng chiến trường.

Thương ý ngang trời giống như có thể xuyên thủng bầu trời.

“Đã không thức thời, vậy thì đừng trách ta không khách khí.” Liễu Nhược Lam khẽ hừ một tiếng, không hề sợ hãi chút nào.

Ngay sau đó.

Môt viên Đạo Linh Châu màu lam từ từ lơ lửng phía sau nàng. Từng đạo linh quang lưu chuyển, nồng độ nguyên khí thủy hành xung quanh bỗng tăng vọt, nồng đậm tới mức như muốn trích ra nước.

Xuất hiện đồng thời với Đạo Linh Châu còn có một đạo hư ảnh pháp tướng to lớn.

Đó là một bóng dáng xinh đẹp như nữ thần, y phục tung bay.

Thân ảnh của nàng cực kỳ giống với Liễu Nhược Lam, ngay cả khí chất cũng có ba bốn phần giống nhau, chỉ là nàng càng thêm bá đạo, càng thêm uy nghiêm, càng thêm lạnh lùng, giống như thần phi cao cao tại thượng vậy.

Sau khi huyết mạch đột biến tới tiên thiên linh thể, hư ảnh pháp tướng của Liễu Nhược Lam giống như đã xảy ra biến hóa khó mà tưởng tượng, trở nên phù khớp với pháp tắc thủy hành giữa thiên địa, uy thế tỏa ra cũng trở nên khủng bố, loáng thoáng như muốn dung hợp lại vậy.

Đến mức này, tiểu thần thông nguyên bản cũng đã đột biến thành đại thần thông chân chính.

Mà đại thần thông chân chính cũng không không còn là chiêu thức đơn thuần nữa mà là tồn tại càng tiếp cận với đạo, biến hóa vạn đoan, thần bí khó lường, có thể diễn hóa ra các kiểu thần kỳ, phụ thuộc vào người sử dụng như thế nào.

So với Vương Lung Yên và Vương Ly Dao vừa hoàn thành đột biến huyết mạch, Liễu Nhược Lam không biết đã đột biến thành tiên thiên linh thể khi nào, lĩnh ngộ và vận dụng trên Thần Thông nhất đạo dĩ nhiên cũng mạnh hơn bọn họ nhiều.

Sau khi Liễu Nhược Lam nhẹ nhàng vỗ tay, trong hư không bỗng dưng nổi sóng.

Bầu trời bỗng tối lại.

Trong tích tắc, tựa như có đại hải mênh mông từ bầu trời đổ ập xuống, trong không khí cuồn cuộn năng lượng, bỗng dưng tràn trề ra một cỗ áp lực đáng sợ khiến người ta như ngạt thở.

Thương ý tràn ngập huyền khí canh kim kia giống như một thương đâm vào trong nước, tốc độ bỗng nhiên chậm lại.

Liễu Nhược Lam cũng giống như đã sớm tính toán tình huống này trong lòng, không hoảng không vội bóp kiếm quyết.

“Keng!”

Một tiếng rít kiếm vang lên, một linh bảo Thần Thông trường kiếm toàn thân tỏa ra quang mang màu lam bỗng xuất vỏ.

Thanh linh bảo Thần Thông trường kiếm này dĩ nhiên chính là linh bảo Thần Thông trường kiếm có Khí Linh trống rỗng đạt được khi thông qua cửa thứ bảy lúc nàng ở doanh huấn luyện tân binh.

Trải qua thời gian gần một năm bồi dưỡng, thanh linh bảo Thần Thông trường kiếm này đã hàm dưỡng ra linh tính, tuy cách Khí Linh chân chính thành hình vẫn cần một chút thời gian nhưng sử dụng đã có mấy phần cảm giác như cánh tay đắc lực.

Liễu Nhược Lam cầm kiếm trong tay, khí thế bùng phát lần nữa, nâng tay chém một kiếm về phía Tín lão.

Kiếm ý ngang trời giống như biển giận sóng trào, ngang tàng sánh ngang với thương ý cua Tín lão.

Liễu Nhược Lam là Thiên Nhân cảnh tiên thiên linh thể, so với tu sĩ Huyền Vũ Tử Phủ cảnh, bất lợi lớn nhất chính là chênh lệch giữa cảnh giới cùng với số lượng và chất lượng huyền khí trong cơ thể.

Tồn tại của Đạo Linh Châu lại bổ xung sự thiếu khuyết và lượng và chất của huyền khí của nàng, kéo gần chênh lệch giữa nàng và tu sĩ Tử Phủ cảnh rất nhiều.

Linh bảo Thần Thông trường kiếm trong tay nàng, uy lực mạnh hơn nhiều so với bảo khí Tử Phủ trường thương kia của Tín lão.

Dưới việc thi triển toàn lực, lực chiến đấu mà nàng triển hiện ra lúc này khong hề yếu hơn Tín lão Tử Phủ cảnh trung kỳ, ngược lại còn thoáng vượt mặt về khí thế và lực công kích.

Đồng thời, một con cá đầu to mập mạp Vương Tông Côn đã như ẩn như hiện trong không gian, đánh trợ công cho Liễu Nhược Lam.

Đừng thấy hắn cực kỳ béo ú nhưng khi bơi trong không gian lại vô cùng linh động.

“Ô ô ô ô ô…”

Vương Tông Côn phấn khích phát ra âm thanh ngân dài như còi tàu.

Có cơ hội giúp mẫu thân cùng đánh người xấu, thật sự quá vui.

Sau khi liên tục gặp bất lợi, sắc mặt của Tín lão đã không thể dùng từ chấn động để hình dung.

Ông ta cảm thấy tam quan của bản thân đã sụp đổ, cả người lâm vào trong hoảng hốt.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right