Chương 1457: Chặt hai tay trước! Đại triều hội tới rồi (1)
Ở gần bên cạnh ông ta, Vương Thủ Triết chậm rãi uống linh trà: “Một khi đế vị rơi vào tay người như vậy, tương lai Đại Càn đáng lo ngại. Cho nên, điện hạ phải rõ, vị trí đế tử này bất luận như thế nào cũng phải lấy được. Nếu không, hai tộc ta và ngài chỉ có chạy tới Tiên Triều tránh nạn thôi. So với bệ hạ đương triều có vài phần nhỏ nhen, Khang quận vương rắc rối hơn nhiều.”
“Thủ Triết ngươi an tâm, ta tuyệt đối sẽ không cô phụ ngươi.” An quận vương nghiêm mặt hứa, trong con ngươi lộ vẻ ngưng trọng.
“Hai các ngươi đừng có buồn nôn như vậy.” Diêu Thành Siêu cười khổ nói: “Xử lý cho tốt chuyện trước mắt này, đừng để lại cán đao cho ta. Còn nữa, Vương Thủ Triết ngươi từ nay về sau không được lấy sói con ra nói chuyện nữa.”
Diêu Thành Siêu khổ quá, liên tục vào hoàng cung diện thánh mấy lần đều bị thị vệ đuổi ra. Cả đời này của hắn vẫn là lần đầu thấy đại đế vô liêm sỉ như vậy.
Đám người Vương Thủ Triết bày ra dáng vẻ thong thả tự tại.
Nhưng hai phu thê Triệu Chí Khôn lại bị dọa tới run cầm cập, một khi bị bắt về, e là ngay cả cơ hội tới chiến trường ngoại vực chuộc tội cũng không có.
Thậm chí liệu Công Dương Sách sẽ cho ông ta cơ hội sống sót trở về hay không vẫn là vấn đề đáng để thảo luận.
Bởi vì một khi Triệu Chí Khôn hết đường sống, chưa chắc còn chịu bảo vệ Khang quận vương. Mà một khi ông ta trở mặt, đối với Khang quận vương mà nói chính là uy hiếp rất lớn.
Đây là chuyện rất có khả năng, nếu không tại sao Công Dương Sách sớm không xuất hiện, muộn không xuất hiện, lại cứ đợi Vân Dao phi thuyền rời khỏi phạm vi Quy Long Thành và ba mươi sáu vệ rồi mới xuất hiện?
Càng nghĩ kỹ càng sợ hãi, từng giọt mồ hôi lạnh chảy từ trán Triệu Chí Khôn xuống.
Ngoài Vân Dao phi thuyền.
Công Dương Sách chắp đứng đứng trên lưng một con linh cầm “Kim Sí Quắm” lục giai, không nhanh không chậm chao lượn theo Vân Dao phi thuyền, đồng thời mở miệng cảnh cáo Vân Dao phi thuyền tiếp nhận kiểm tra.
Tầng lưu canh phong mênh mang từ bên cạnh ông ta thổi qua, nhưng ngay cả chân khí hộ thể của ông ta cũng không chấn động nổi, chỉ khiến y phục của ông ta khẽ tung bay.
Lần này về thánh địa, ông ta đã tiếp nhận một phần truyền thừa của sư tôn Lang Gia, thực lực tiến bộ rõ rệt, cũng càng thêm ung dung tự tin.
Nếu không phải bị Khang quận vương gấp gáp triệu hồi về làm việc, lần này ông ta còn có thể có thu hoạch lớn hơn.
Dưới yêu cầu của Diêu Thành Siêu, tốc độ của Vân Dao phi thuyền chậm lại, mở ra một cửa để Công Dương Sách vào.
Công Dương Sách cười lạnh một tiếng, chắp hai tay sau lưng bước vào trong phi thuyền, với thực lực và sự tự tin của ông ta, tin rằng Diêu Thành Siêu tuyệt đối không dám động thủ lung tung với ông ta. Dù sao thì vẫn còn trong phạm vi thế lực Đại Càn, cách khu vực thành chủ Quy Long Thành cũng chỉ năm sáu ngàn dặm mà thôi.
Ông ta vừa bước vào.
Diêu Thành Siêu đã cười ha ha nghênh tiếp, chắp tay nói: “Nghe đại danh Sách công tử đã lâu, hôm nay vừa thấy phong thái của công tử, Thành Siêu có phúc ba đời.”
Tuy Diêu thị là Nhất phầm Tiên Triều nhưng xuất thân người làm ăn, dĩ nhiên gặp người cười ba phần, tài nguyên cuồn cuộn tới.
“Thành Siêu huynh.” Vươn tay không đánh người niềm nở, Công Dương Sách cũng phong độ ngời ngời đáp lễ nói: “Tại hạ trước tiên cảm tạ Thành Siêu huynh đã phối hợp.”
“Nào có nào có, Diêu thị không vận chúng ta làm nghiệp vụ vận tải, phối hợp kiểm tra cũng là lẽ đương nhiên.” Diêu Thành Siêu mở miệng toàn lời khách sáo.
“Vậy thì đa tạ Thành Siêu huynh rồi, xin phiền Thành Siêu huynh tự giao người ra đi.” Công Dương Sách nhàn nhạt nói: “Chỉ cần huynh chịu tích cực phối hợp, niệm tình phạm tội lần đầu, lần này có thể không tính toán với huynh.”
Đây cũng là Diêu thị không vận thực sự quá cường đại, Đại Càn cũng cần duy trì tuyến vận chuyển hàng không này để duy trì liên lạc với Tiên Triều, và trao đổi qua lại giữa các món vật tư, không thể trực tiếp cắt đứt tuyến đường này được.
“Đây…” Diêu Thành Siêu khẽ nhíu mày nói: “Ta thấy hai phu thê Triệu Chí Khôn cũng rất đáng thương, chi bằng Sách công tử giơ cao đánh khẽ một lần? Diêu thị ắt có tạ lễ.”
“Thành Siêu huynh, huynh che giấu bao che giúp đỡ tội phạm trốn thoát, ta đã không tính toán với huynh rồi.” Sắc mặt Công Dương Sách lạnh xuống nói: “Nếu huynh thật sự chấp mê bất ngộ thì đừng trách ta dùng vũ lực, cho dù làm lớn chuyện này tới bên bệ hạ, làm lớn tới thánh địa, cũng là Diêu thị huynh bất lợi.”
“Được, vậy ta lập tức điều chuyển Vân Dao phi thuyền, tiễn phu thê Triệu thị tới trước mặt quý quốc bệ hạ.” Ngữ khí của Diêu Thành Siêu cũng cứng lên: “Tội bao che giúp đỡ bỏ trốn của ta, tự sẽ thỉnh tội với bệ hạ.”
Một ánh mắt sắc bén từ Công Dương Sách bắn ra, sát cơ vô hình bao trùm Diêu Thành Siêu: “Thành Siêu huynh, huynh thật sự muốn chống đối với Khang quận vương? Ngài ấy là đại đế tương lai, cho dù là Diêu thị huynh cũng không đắc tội nổi.”